Ngọn lửa không tắt giữa đời thường
Nhắc đến phong trào Cựu chiến binh ở ấp Vườn Xoài, xã Thạnh Phước (Tây Ninh), người dân luôn nhắc đến ông Lê Minh Chúc – Chi hội trưởng tận tụy, trách nhiệm. Ở tuổi ngoài 70, ông vẫn bền bỉ cống hiến, gắn bó với công việc chung bằng tất cả tâm huyết. Với phẩm chất cao đẹp của người lính, ông lặng lẽ lan tỏa tinh thần “Bộ đội Cụ Hồ” qua những việc làm thiết thực mỗi ngày. Ông chính là tấm gương sáng, góp phần xây dựng quê hương ngày càng văn minh, nghĩa tình. Ông Lê Minh Chúc chính là hình ảnh đẹ
Giữa vùng quê Thạnh Phước (Tây Ninh) thanh bình hôm nay, ít ai biết rằng người cựu chiến binh ngoài bảy mươi tuổi – ông Lê Minh Chúc – đã từng trải qua những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.
Khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, cũng như bao thanh niên yêu nước khác của quê hương Tây Ninh, ông Lê Minh Chúc đã gác lại những ước mơ tuổi trẻ để lên đường nhập ngũ. Mang trong mình lòng yêu nước và khát vọng độc lập, tự do, ông quyết tâm chiến đấu vì một ngày mai hòa bình cho dân tộc.
Trong những năm tháng quân ngũ, ông tham gia chiến đấu trên nhiều địa bàn ác liệt của miền Đông Nam Bộ. Đó là những cánh rừng già bạt ngàn, nơi bom đạn kẻ thù trút xuống ngày đêm, nơi những tuyến đường tiếp tế luôn bị đánh phá quyết liệt. Nhiệm vụ của đơn vị ông không chỉ là chiến đấu mà còn phải kiên cường bám trụ địa bàn, bảo vệ các tuyến vận chuyển lương thực, thuốc men và vũ khí cho chiến trường.
Nhắc lại những năm tháng ấy, ông cho biết gian khổ là điều không thể kể hết bằng lời. Có những ngày hành quân xuyên rừng, trên vai là ba lô nặng trĩu, dưới chân là bùn lầy ngập lối. Cái đói, cái rét và bệnh tật luôn bủa vây, nhưng không ai chùn bước. Ban ngày phải tránh sự truy quét và oanh tạc của địch, ban đêm âm thầm di chuyển trong bóng tối. Mỗi bước chân đều tiềm ẩn hiểm nguy, nhưng những người lính vẫn một lòng tiến về phía trước.
Trong ký ức của ông vẫn còn nguyên vẹn một trận chiến đặc biệt. Hôm ấy, đơn vị nhận nhiệm vụ khẩn cấp tiếp tế cho một chốt đang bị địch bao vây. Khi màn đêm buông xuống, cả đơn vị lặng lẽ tiến qua khu rừng sâu. Bất ngờ, tiếng súng vang lên dữ dội – địch đã tổ chức phục kích.
Giữa làn đạn xé gió và khói súng mịt mù, một người đồng đội của ông bị thương nặng. Dù trong tình thế nguy cấp, người chiến sĩ ấy vẫn nắm chặt tay ông và dặn lại: “Phải giữ bằng được tuyến đường!”.
Câu nói ngắn gọn ấy đã trở thành mệnh lệnh thiêng liêng, là lời thề của những người lính cách mạng. Ông cùng đồng đội vừa chiến đấu, vừa tìm cách đưa thương binh thoát khỏi vòng vây. Trận đánh kéo dài suốt đêm. Nhiều người đồng đội đã anh dũng hy sinh, mãi mãi nằm lại giữa đại ngàn khi tuổi đời còn rất trẻ.
Những mất mát ấy đã khắc sâu trong trái tim người lính Lê Minh Chúc, trở thành động lực để ông tiếp tục chiến đấu đến ngày đất nước hoàn toàn giải phóng.
Không chỉ đối mặt với bom đạn, người lính năm xưa còn phải chống chọi với bệnh sốt rét rừng, thiếu thốn lương thực và vô vàn khó khăn khác. Có những lúc cơ thể run lên vì sốt, nhưng họ vẫn siết chặt tay súng, không rời đơn vị. Điều giúp họ vượt qua tất cả chính là tình đồng chí, đồng đội – thứ tình cảm thiêng liêng được tôi luyện qua gian khổ và sinh tử.
Khi chiến tranh kết thúc, ông trở về quê hương, mang theo những ký ức không thể nào quên về một thời hoa lửa. Dù rời xa chiến trường, ông vẫn luôn giữ vững phẩm chất cao đẹp của người lính Cụ Hồ: bản lĩnh, trách nhiệm, nghĩa tình và tận tụy với cộng đồng.
Ngày nay, trên cương vị Chi hội trưởng Chi hội Cựu chiến binh ấp Vườn Xoài, ông Lê Minh Chúc tiếp tục đóng góp cho địa phương bằng những việc làm thiết thực. Ông tích cực tham gia các hoạt động xã hội, chăm lo đời sống hội viên, giữ gìn tình đồng đội và giáo dục truyền thống cách mạng cho thế hệ trẻ.
Ông hiếm khi nhắc đến những chiến công của bản thân. Với ông, phần thưởng lớn nhất không phải là những tấm huân chương hay danh hiệu, mà chính là sự bình yên của quê hương, là cuộc sống ấm no của nhân dân và tiếng cười hồn nhiên của trẻ nhỏ.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ngọn lửa trong trái tim người lính ấy vẫn luôn cháy sáng. Đó là ngọn lửa của lòng yêu nước, của tình đồng đội thủy chung và của một con người sống đẹp, sống có ích giữa đời thường.
Câu chuyện về ông Lê Minh Chúc giúp chúng ta hiểu sâu sắc rằng cuộc sống hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Đó là thành quả được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt, thậm chí cả máu xương của các thế hệ cha anh đi trước.
Từ tấm gương của ông, mỗi học sinh cần biết trân trọng và biết ơn những người đã cống hiến, hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc; không ngừng chăm ngoan, học giỏi để xứng đáng với công lao của các thế hệ đi trước; sống có trách nhiệm, biết yêu thương và giúp đỡ mọi người xung quanh; đồng thời rèn luyện ý chí, nghị lực để vượt qua những khó khăn trong học tập và cuộc sống.
Câu chuyện về người cựu chiến binh Lê Minh Chúc là lời nhắc nhở sâu sắc đối với mỗi chúng ta: hãy biết trân trọng cuộc sống hòa bình hôm nay, sống có lý tưởng, có trách nhiệm và không ngừng nỗ lực học tập, rèn luyện để góp phần xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp, văn minh.



