NGỌN LỬA KHÔNG TẮT GIỮA NON CAO
Cao Bằng có những ngọn núi cao đến mức mây thường mắc lại trên đỉnh.
Từ vùng đất ấy, đầu thế kỷ XX, một người thanh niên tên Hoàng Đình Giong bước vào con đường cách mạng.
Ông là người dân tộc Tày, sinh năm 1904.
Những năm đầu hoạt động cách mạng, Hoàng Đình Giong có vai trò quan trọng trong việc gây dựng phong trào ở Cao Bằng và Lạng Sơn. Ông từng hoạt động tại Long Châu, xây dựng cơ sở cách mạng và sau này trở thành một cán bộ chính trị, quân sự quan trọng của cách mạng Việt Nam.
Nhưng con đường ấy không hề bằng phẳng.
Có những năm tháng ông phải hoạt động bí mật.
Có những lúc phải xa quê hương.
Có những lần bị bắt, bị giam cầm.
Nhưng mỗi khi trở về với phong trào, ông lại tiếp tục công việc còn dang dở.
Điều đặc biệt ở Hoàng Đình Giong là ông không chỉ nhìn cách mạng từ những trận đánh.
Ông hiểu rằng muốn giữ được vùng núi Cao Bằng, phải có lòng dân.
Muốn xây dựng lực lượng, phải xây dựng cơ sở.
Muốn đi xa, phải có những người dân tin tưởng và cùng đi.
Sau Cách mạng tháng Tám, ông tiếp tục đảm nhiệm nhiều trọng trách quân sự. Năm 1947, ông hy sinh tại mặt trận Ninh Thuận.
Hơn sáu mươi năm sau ngày ông mất, Nhà nước truy tặng Hoàng Đình Giong danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân vào năm 2009.
Nhưng nếu đứng trên một đỉnh núi Cao Bằng nhìn xuống những bản làng hôm nay, có lẽ điều đáng nhớ nhất không phải là những chức vụ ông từng giữ.
Mà là con đường ông đã chọn.
Một người con của núi đá đã dành cả tuổi trẻ để mở đường cho cách mạng.
Ông đi trước khi con đường ấy còn đầy bóng tối.
Để rồi nhiều thế hệ sau được sống trong một đất nước độc lập.
Có những người mở đường bằng bước chân của mình, nhưng con đường họ mở ra lại thuộc về cả một dân tộc.



