Bài viết

Ngọn Lửa Không Tắt Trên Đảo Cồn Cỏ

Quảng Ninh03/07/2026Bùi Trường Giang (LCĐ Khoa Sư phạm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

THỜI HOA LỬA: NGỌN LỬA KHÔNG TẮT TRÊN ĐẢO CỒN CỎ

Năm 1965, gió biển Quảng Trị vẫn mang theo vị mặn của biển và cả những mất mát do chiến tranh để lại. Trên bờ cát Vĩnh Linh, chàng thanh niên Lê Hữu Trạc, 24 tuổi, đứng lặng nhìn về phía biển Đông mênh mông. Gương mặt rám nắng vì nắng gió, đôi mắt sáng ngời như chứa cả khát vọng của tuổi trẻ.

Trạc sinh ra trong một gia đình nghèo ở miền Trung. Tuổi thơ của anh gắn liền với những đêm bom rơi, những lần chạy xuống hầm trú ẩn và những tháng ngày thiếu thốn. Cha anh đã ngã xuống trong những năm đầu kháng chiến. Mẹ anh một mình tần tảo nuôi các con khôn lớn. Chính những mất mát ấy đã hun đúc trong lòng cậu bé năm nào một ý chí mạnh mẽ: phải góp sức bảo vệ quê hương.

Khi nhận lệnh ra đảo Cồn Cỏ, Trạc cùng đồng đội đều hiểu rằng đó là nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm. Cồn Cỏ khi ấy là một hòn đảo nhỏ giữa biển khơi nhưng giữ vị trí chiến lược vô cùng quan trọng. Nơi đây được ví như “con mắt tiền tiêu” của miền Bắc.

Đêm trước ngày lên đường, dưới ánh đèn dầu leo lét, Trạc ngồi viết thư cho mẹ:

“Mẹ ơi, ngày mai con ra đảo. Mẹ đừng lo cho con. Nếu Tổ quốc cần, con sẵn sàng đi đến bất cứ nơi đâu. Con chỉ mong một ngày đất nước hòa bình để được trở về phụng dưỡng mẹ.”

Viết xong, anh gấp lá thư lại thật cẩn thận.

Rồi anh nhớ đến Lan.

Lan là cô gái làng bên với đôi mắt hiền và nụ cười dịu dàng. Họ lớn lên cùng nhau giữa những mùa lúa chín vàng. Chiến tranh khiến lời yêu chưa kịp nói thành câu.

Chiều hôm ấy, bên bờ sông quê, Lan tiễn anh lên đường.

“Anh nhớ trở về nhé.”

Trạc nhìn cô thật lâu rồi gật đầu:

“Nhất định anh sẽ về.”

Cả hai đều không biết rằng lời hứa giản dị ấy sẽ phải đánh đổi bằng những năm tháng dài đằng đẵng của chiến tranh.

Con tàu chở bộ đội rẽ sóng ra khơi.

Phía trước là Cồn Cỏ.

Phía sau là quê hương.

Và giữa hai nơi ấy là tuổi trẻ của họ.

Những ngày trên đảo là chuỗi thời gian không thể nào quên.

Bom đạn dội xuống gần như mỗi ngày. Đất đá rung chuyển. Cây cối bị cày xới. Những căn hầm vừa đào xong có thể bị san phẳng chỉ sau một trận ném bom.

Nước ngọt quý hơn vàng.

Lương thực thiếu thốn.

Có những ngày cả đơn vị chỉ ăn qua loa rồi lao vào chiến đấu.

Nhưng điều kỳ lạ là không ai nghĩ đến việc rời bỏ vị trí.

Ban đêm, trong ánh đèn dầu yếu ớt, họ kể cho nhau nghe chuyện quê nhà.

Người kể về mẹ.

Người kể về người yêu.

Người kể về đứa con còn chưa biết mặt.

Tiếng cười vang lên giữa tiếng sóng biển.

Giữa nơi tưởng như chỉ có cái chết rình rập, tình đồng đội trở thành nguồn sức mạnh giúp họ đứng vững.

Một đêm, máy bay địch bất ngờ xuất hiện.

Tiếng còi báo động vang lên xé tan màn đêm.

“Vào vị trí!”

Trạc lao tới trận địa.

Pháo phòng không gầm lên.

Bầu trời đỏ rực bởi đạn lửa.

Bom nổ liên tiếp.

Đất đá tung lên mù mịt.

Một người đồng đội bị thương nặng.

Không chút do dự, Trạc lao qua làn đạn để kéo anh về hầm trú ẩn.

Máu từ vai người lính trẻ thấm đỏ cả cánh tay anh.

Người đồng đội thều thào:

“Có lẽ tôi không qua khỏi…”

Trạc siết chặt tay bạn:

“Không được nói vậy. Chúng ta còn phải trở về quê hương.”

Nhưng sáng hôm sau, người đồng đội ấy đã mãi mãi nằm lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn