Cựu chiến binh

“Ngọn lửa không tắt trên đất lào - những năm tháng chiến đấu của người lính việt - Nguyễn Quang Tuyến”

Năm 1983, đất nước Việt Nam vẫn đang trong giai đoạn khó khăn sau chiến tranh, với nền kinh tế còn nhiều thiếu thốn, đời sống nhân dân nhiều nơi còn khó khăn, lương thực, thực phẩm và các mặt hàng thiết yếu đều hạn chế. Song song với đó, quân đội Việt Nam vẫn thực hiện nhiệm vụ quốc tế quan trọng: hàng trăm đơn vị được cử sang Lào, sát cánh cùng bạn củng cố quốc phòng, giữ ổn định và giúp đỡ nhân dân Lào sau chiến tranh. Trong bối cảnh đất nước còn nhiều khó khăn, những người lính trẻ ra đi khôn

Thanh Hóa15/01/2026Nguyễn Thị Thu (Chi đoàn Trường Mầm non Thuận Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
“Ngọn lửa không tắt trên đất lào - những năm tháng chiến đấu của người lính việt - Nguyễn Quang Tuyến”

Năm 1983, đất nước Việt Nam vẫn đang trong giai đoạn khó khăn sau chiến tranh, với nền kinh tế còn nhiều thiếu thốn, đời sống nhân dân nhiều nơi còn khó khăn, lương thực, thực phẩm và các mặt hàng thiết yếu đều hạn chế. Song song với đó, quân đội Việt Nam vẫn thực hiện nhiệm vụ quốc tế quan trọng: hàng trăm đơn vị được cử sang Lào, sát cánh cùng bạn củng cố quốc phòng, giữ ổn định và giúp đỡ nhân dân Lào sau chiến tranh. Trong bối cảnh đất nước còn nhiều khó khăn, những người lính trẻ ra đi không chỉ mang theo trách nhiệm bảo vệ lợi ích quốc gia, mà còn là biểu tượng của tinh thần quốc tế trong sáng, hy sinh tuổi trẻ để góp phần xây dựng hòa bình, thắt chặt tình đoàn kết Việt – Lào, làm rạng rỡ truyền thống anh hùng của dân, theo chủ trương của Nhà nước, nhiều đơn vị quân đội Việt Nam được cử sang Lào làm nhiệm vụ quốc tế, vừa chiến đấu vừa giúp bạn củng cố quốc phòng và giữ vững ổn định sau chiến tranh. Nơi đất bạn, những người lính phải đối mặt với muôn vàn gian khó: rừng núi hiểm trở, khí hậu khắc nghiệt, bệnh tật hoành hành và sự thiếu thốn về lương thực, thuốc men. Xa quê hương, xa gia đình, họ sống trong điều kiện vô cùng gian nan, nhưng vẫn bền bỉ bám trụ, sát cánh cùng quân và dân Lào. Giữa bom mìn còn sót lại và những cuộc truy quét căng thẳng, tinh thần quốc tế trong sáng, tình đồng chí – đồng đội và nghĩa tình Việt – Lào đã trở thành điểm tựa giúp họ vượt qua mọi thử thách, viết nên một trang sử thầm lặng mà đầy hy sinh. Một trong số những người lính đó Nguyễn Quang Tuyến, sinh ngày 15-03-1960, là một trong những người lính trẻ lên đường làm nhiệm vụ quốc tế tại Lào vào năm 1983, khi tuổi đời mới ngoài đôi mươi. Anh cùng đơn vị Tiểu đoàn 18, trực thuộc Mặt trận 379 trực thuộc thông tin 15W, hành quân sang Udonxay, Bắc Lào nay thuộc tỉnh Oudomxay- Bắc lào, một địa bàn trọng điểm còn nhiều khó khăn và hiểm nguy. Tại đây, giữa rừng núi heo hút và điều kiện sinh hoạt vô cùng thiếu thốn, anh và đồng đội vừa chiến đấu, vừa bảo vệ địa bàn, sát cánh cùng lực lượng bạn giữ vững an ninh. Những năm tháng ấy ghi dấu tinh thần kiên cường, lòng dũng cảm và ý chí bền bỉ của người lính bộ đội Việt Nam, sẵn sàng hy sinh tuổi trẻ để hoàn thành nhiệm vụ quốc tế cao cả, góp phần thắt chặt tình đoàn kết chiến đấu keo sơn giữa hai dân tộc Việt – Lào.

Lần đầu nhận lệnh lên đường ra trận, không những Nguyễn Quang Tuyến mà còn hàng trăm các người lính trẻ không khỏi bồi hồi và xúc động. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, bao cảm xúc đan xen trong lòng: chút lo lắng mơ hồ trước những hiểm nguy chưa từng trải, xen lẫn niềm tự hào khi được khoác trên mình màu áo lính và cầm súng bảo vệ Tổ quốc. Phía sau là gia đình, là quê hương thân thuộc, phía trước là chiến trường khốc liệt nhưng cũng là nơi thử thách ý chí và lòng can đảm. Dẫu tim còn run nhịp nhớ thương, bước chân người lính vẫn vững vàng, bởi anh hiểu rằng tuổi trẻ của mình đã gắn với trách nhiệm lớn lao, với lý tưởng cao đẹp không thể chùn bước. Và hơn nữa Động lực giúp người lính trẻ rời quê, tạm biệt gia đình để lên đường chiến đấu bắt nguồn từ lòng yêu nước sâu sắc và ý thức trách nhiệm đối với Tổ quốc. Đó là khát vọng được góp phần bảo vệ độc lập, bình yên cho quê hương, để những người thân yêu ở lại không còn sống trong lo âu, sợ hãi. Trong hành trang của anh không chỉ có ba lô và khẩu súng, mà còn là lời dặn dò lặng lẽ của cha mẹ, ánh mắt tin tưởng của người thân và niềm tin vào lý tưởng mà mình đã lựa chọn. Chính tình yêu gia đình, quê hương và niềm tự hào của tuổi trẻ đã trở thành sức mạnh tinh thần lớn lao, giúp người lính vững vàng bước qua nỗi nhớ, sẵn sàng hy sinh riêng tư để hoàn thành nhiệm vụ thiêng liêng nơi chiến trường

Người lính trẻ Nguyễn Quang Tuyến còn nhớ như in Năm 1983, cuộc sống của thanh niên Việt Nam còn nhiều khó khăn trong bối cảnh đất nước vừa bước ra khỏi chiến tranh và đang thời kỳ bao cấp. Ăn uống chủ yếu dựa vào tem phiếu, bữa cơm thường rất đạm bạc với cơm độn khoai, sắn, rau là chính, thịt cá chỉ xuất hiện vào những dịp hiếm hoi. Sinh hoạt giản dị, quần áo vá chằng vá đụp nhưng ai cũng quen với nếp sống tiết kiệm, chịu thương chịu khó. Thanh niên thời ấy sớm tham gia lao động sản xuất, người ở nhà thì làm ruộng, vào hợp tác xã, người lên đường nhập ngũ, đi thanh niên xung phong hay làm nhiệm vụ ở những vùng xa. Dù cuộc sống thiếu thốn cả vật chất lẫn tiện nghi, nhưng họ sống giàu lý tưởng, chan chứa tinh thần cống hiến, sẵn sàng hy sinh tuổi trẻ vì tập thể, vì đất nước và tương lai chung.

Những người lính trẻ sang Lào những năm 1983 cụ thể tháng 2- 1983 đến tháng 11-1986 mới về nước. mang theo bên mình biết bao kỷ niệm không thể nào quên. Đó là những đêm nằm võng giữa rừng sâu Udomxay Bắc lào nay là thuộc tỉnh Oudomxay Bắc lào, nghe tiếng côn trùng hòa lẫn tiếng gió núi, vừa nhớ nhà vừa căng mình cảnh giác. Là những bữa cơm vội với gạo trộn ngô, muối vừng hay rau rừng hái được, nhưng chan chứa tình đồng đội ấm áp. Họ nhớ những lần hành quân dài ngày dưới mưa rừng, sốt rét quật ngã nhiều người nhưng không ai bỏ lại đồng đội phía sau. Xen giữa gian khổ là những khoảnh khắc nghĩa tình với nhân dân Lào, những cái bắt tay, nụ cười mộc mạc giúp xua đi nỗi nhớ quê. Chính những kỷ niệm về gian lao, tình người và tinh thần chiến đấu bền bỉ ấy đã theo họ suốt cả cuộc đời, trở thành một phần ký ức thiêng liêng không thể phai mờ.

Theo quan niệm của Nguyễn Quang Tuyến và những người cựu chiến binh, những năm tháng chiến tranh là thời kỳ mà tinh thần đoàn kết và tình đồng chí được thể hiện rõ nét và thiêng liêng nhất. Trong bom đạn và gian khổ, đồng đội không chỉ là người cùng chiến hào mà còn là chỗ dựa tinh thần, là người sẵn sàng sẻ nửa bát cơm, nhường nhau ngụm nước, cõng nhau vượt qua rừng sâu khi ốm đau, thương tích. Lý tưởng chiến đấu vì Tổ quốc, vì nghĩa vụ quốc tế cao cả đã gắn kết họ thành một khối vững bền, vượt lên trên sợ hãi và mất mát cá nhân. Từ tình đồng chí ấy, giá trị nhân văn của chiến tranh được bộc lộ sâu sắc: con người sống vì nhau, đặt sự sống của đồng đội lên trên bản thân mình. Chính sự đoàn kết, lý tưởng chung và tình người trong sáng ấy đã tạo nên sức mạnh tinh thần to lớn, giúp những người lính đi qua chiến tranh và để lại những bài học nhân văn sâu đậm cho các thế hệ sau.

Khi nhìn lại tuổi trẻ của mình nơi đất bạn Lào những năm 1983, những người lính năm xưa đều nhận ra đó là quãng đời đặc biệt nhất, gian khổ nhưng cao đẹp. Tuổi hai mươi của họ không gắn với êm đềm hay đủ đầy, mà in dấu bằng những cuộc hành quân dài ngày, những đêm rừng mưa lạnh, những lần đối mặt với hiểm nguy và mất mát. Thế nhưng, chính trong hoàn cảnh ấy, họ đã sống trọn vẹn nhất cho lý tưởng, cho tình đồng đội và nghĩa vụ quốc tế thiêng liêng. Quá khứ dù nhiều hy sinh vẫn được nhìn lại bằng niềm tự hào sâu lắng, bởi họ đã dâng hiến tuổi trẻ đúng thời điểm, đúng nơi Tổ quốc cần. Không hối tiếc, không bi lụy, những người lính năm xưa hiểu rằng những năm tháng ở Lào đã tôi luyện nên nhân cách, bản lĩnh và giá trị sống, để hôm nay khi trở về đời thường, ký ức ấy vẫn là điểm tựa tinh thần vững bền suốt cuộc đời

Nếu có thể nhắn gửi một điều đến thế hệ thanh niên hôm nay, những người lính năm xưa chỉ mong các bạn biết trân trọng hòa bình và những gì mình đang có. Tuổi trẻ hôm nay không còn phải cầm súng ra trận, nhưng vẫn cần giữ cho mình lý tưởng sống đẹp, tinh thần trách nhiệm và lòng yêu nước chân thành. Hãy sống có ước mơ, dám dấn thân, dám cống hiến, đừng ngại khó khăn hay thử thách, bởi chính những trải nghiệm ấy sẽ làm nên giá trị của tuổi trẻ. Các bác không mong các bạn phải hy sinh như thế hệ đi trước, chỉ mong các bạn sống xứng đáng, biết yêu thương con người, gìn giữ truyền thống và tiếp nối những điều tốt đẹp để đất nước ngày càng vững mạnh trong hòa bình.

Theo bác, “ngọn lửa thanh niên” – niềm nhiệt huyết, lý tưởng, tinh thần dấn thân và lòng yêu nước – vẫn cần được gìn giữ và thắp sáng trong thời bình, nhưng cách thể hiện sẽ khác với thời chiến. Trong cuộc sống hôm nay, nó được nuôi dưỡng bằng việc học tập, lao động sáng tạo, cống hiến cho xã hội, tham gia các phong trào tình nguyện, bảo vệ môi trường, giúp đỡ cộng đồng và gìn giữ các giá trị truyền thống. Ngọn lửa ấy còn sống khi mỗi người trẻ biết dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm, giữ vững chính kiến và sống trung thực, nhân văn. Quan trọng nhất là tinh thần đoàn kết, sẻ chia và lý tưởng sống cao đẹp không để phai nhạt, để tuổi trẻ ngày nay vẫn rực sáng như những năm tháng hào hùng đã qua.

Bác mong thế hệ hôm nay sẽ tiếp nối “thời hoa lửa” bằng những hành động cụ thể, thiết thực trong đời sống thường nhật: học tập nghiêm túc, rèn luyện bản thân, sống trung thực và trách nhiệm; tham gia các phong trào tình nguyện, giúp đỡ cộng đồng, góp phần bảo vệ môi trường và gìn giữ các giá trị truyền thống. Bên cạnh đó, bác hy vọng các bạn dám dấn thân, dám sáng tạo, biết đứng lên đấu tranh cho công bằng, bảo vệ lẽ phải và lý tưởng cao đẹp. Mỗi việc làm, dù nhỏ, đều là một “ngọn lửa” nối tiếp tinh thần thời hoa lửa – nhiệt huyết, đoàn kết, hy sinh vì tập thể và vì Tổ quốc – để tuổi trẻ hôm nay vẫn rực sáng, góp phần xây dựng đất nước giàu đẹp, văn minh.

Ngày nay, những người cựu chiến binh đã bước vào tuổi xế chiều, mái tóc điểm sương, bước chân chậm lại nhưng ánh mắt vẫn ánh lên một nỗi nhớ da diết về những năm tháng tuổi trẻ nơi chiến trường. Họ thường ngồi bên hiên nhà, nhấm nháp tách trà, nhớ lại những đêm rừng Lào mưa gió, những trận hành quân dài lê thê, những tiếng cười, tiếng gọi đồng đội giữa gian khổ. Trong lòng họ là một nỗi hoài niệm ấm áp, vừa tự hào vừa bâng khuâng, vì tuổi trẻ ấy đã được dâng hiến cho lý tưởng cao đẹp, cho tình đồng chí và nghĩa vụ quốc tế thiêng liêng. Dẫu thời gian đã qua, những ký ức “thời hoa lửa” vẫn sống động, như ngọn lửa âm ỉ, thắp sáng tâm hồn họ và nhắc nhở những thế hệ sau về giá trị của lòng dũng cảm, tình đồng đội và sự hy sinh trọn đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn