Cựu Thanh niên xung phong

NGỌN LỬA KHÔNG TẮT TRÊN DÒNG SÔNG LAM-THÔN LƯƠNG TRUNG

Hà Tĩnh11/04/2026LÊ THỊ MINH TÂM (Thôn Lương Trung)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Tôi sinh ra và lớn lên bên dòng sông Lam, nơi từng chứng kiến biết bao bom đạn trong những năm kháng chiến chống Mỹ. Năm 1968, khi vừa tròn 18 tuổi, tôi tình nguyện gia nhập lực lượng thanh niên xung phong, làm nhiệm vụ đảm bảo giao thông trên tuyến đường vận chuyển chiến lược.

Những ngày đó, bom rơi như mưa. Có những đêm, chúng tôi vừa lấp xong hố bom thì máy bay lại ập đến. Đất đá văng tung tóe, nhưng không ai bỏ vị trí. Tôi còn nhớ rõ một lần, cầu tạm bị đánh sập, cả đội phải thức trắng đêm dựng lại bằng tre, gỗ để kịp cho đoàn xe qua.

Khó khăn nhất không phải là đói rét, mà là mất mát. Người bạn thân nhất của tôi, anh Lâm, đã hy sinh trong một trận bom ngay trước mắt tôi. Chúng tôi chỉ kịp chôn cất anh bên vệ đường, lấy mảnh gỗ ghi tên làm bia. Đau đớn lắm, nhưng không ai được phép dừng lại.

Chúng tôi sống trong lửa đạn, nhưng cũng sống bằng niềm tin. Tin rằng đất nước sẽ thống nhất, rằng những hy sinh hôm nay sẽ đổi lấy hòa bình ngày mai. Và đúng như vậy, ngày chiến thắng đến, tôi đã khóc như một đứa trẻ.

Bây giờ, mỗi lần trở lại dòng sông Lam, tôi vẫn nghe như vang vọng tiếng cuốc xẻng, tiếng gọi nhau trong đêm. Ngọn lửa năm xưa vẫn còn cháy trong tim tôi – ngọn lửa của tuổi trẻ, của lòng yêu nước và của những người đã không bao giờ trở về.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn