Ngọn lửa không tắt trên tuyến đường Trường Sơn
Ngọn lửa không tắt trên tuyến đường Trường Sơn
Giữa những ngày nắng gió khắc nghiệt của Quảng Trị, tôi tìm đến thăm bà Nguyễn Thị Hồng (sinh năm 1953, quê quán xã Hải Bình, huyện Hải Lăng, tỉnh Quảng Trị) – một cựu Thanh niên xung phong đã ngoài 70 tuổi, hiện đang sống giản dị trong căn nhà nhỏ ven sông. Bà không chỉ là một nhân chứng lịch sử, mà còn là một “ngọn lửa sống” của một thời hoa lửa không thể nào quên.
Ngày còn trẻ, bà Hồng tham gia lực lượng Thanh niên xung phong trên tuyến Đường Trường Sơn. Khi ấy, bà mới tròn 18 tuổi – cái tuổi đáng ra còn đang cắp sách đến trường. Nhưng tiếng gọi của Tổ quốc đã thôi thúc bà rời quê hương, khoác lên mình màu áo xanh, bước vào chiến trường đầy bom đạn.
Bà kể, công việc của các cô gái Thanh niên xung phong là san lấp hố bom, mở đường, tải đạn và dẫn xe qua những trọng điểm ác liệt. Có những đêm mưa rừng tầm tã, cả đội phải ngâm mình trong bùn đất để giữ cho con đường thông suốt. Có khi bom vừa dứt, họ lại lao ra đường, giành giật từng phút để thông xe.
“Có những người bạn của tôi… đi rồi không trở lại”, bà lặng giọng. Những ký ức ấy vẫn còn nguyên vẹn, như mới hôm qua.
Trong những năm tháng ấy, cái đói, cái rét, bệnh tật luôn rình rập. Nhưng điều khiến bà nhớ nhất không phải là gian khổ, mà là tình đồng đội – thứ tình cảm thiêng liêng đã giúp họ vượt qua tất cả. Họ chia nhau từng nắm cơm, từng ngụm nước, và cả những lời động viên trong lúc hiểm nguy.
Sau ngày đất nước thống nhất, bà trở về quê hương, mang theo những vết thương không nhìn thấy. Cuộc sống thời hậu chiến còn nhiều khó khăn, nhưng bà chưa bao giờ than vãn. Bà bảo: “So với những người đã nằm lại, mình vẫn còn may mắn lắm.”
Giờ đây, dù tuổi cao, sức yếu, bà vẫn thường xuyên tham gia các buổi nói chuyện truyền thống cho thế hệ trẻ tại địa phương. Mỗi câu chuyện bà kể không chỉ là ký ức, mà còn là bài học về lòng yêu nước, sự hy sinh và trách nhiệm.
Tôi rời căn nhà nhỏ của bà khi chiều buông xuống. Ánh hoàng hôn phủ lên dòng sông quê như một lớp ký ức dịu dàng. Tôi hiểu rằng, những con người như bà chính là những “nhân chứng sống” quý giá – những người đã thắp lên ngọn lửa và giữ cho nó không bao giờ tắt.
Ngọn lửa ấy, giờ đây, được trao lại cho thế hệ chúng tôi – để tiếp tục gìn giữ và xây dựng quê hương Quảng Trị ngày càng giàu đẹp hơn.



