Cựu Thanh niên xung phong

Ngọn lửa không tắt trong tim bà

Hưng Yên12/12/2025Nguyễn Thanh Trúc (Học sinh lớp : 9A Trường : THCS Lương Thế Vinh, xã Lê Lợi)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà nội tôi đã đi qua những năm tháng “thời hoa lửa” bằng tất cả sự kiên cường, lặng lẽ và bền bỉ của một người phụ nữ Việt Nam. Khi còn rất trẻ, bà đã tham gia lực lượng Thanh niên xung phong tại địa phương, góp sức vận chuyển lương thực, băng rừng mở đường, chăm sóc thương binh giữa mưa bom bão đạn. Tuổi xuân của bà không gắn với váy áo lụa là, mà gắn với những con đường đất đỏ, với gùi gạo nặng trĩu trên vai, với những đêm thức trắng bên thương binh rên rỉ.

Áo bà năm ấy sờn vai, đôi bàn tay chai sạn vì khiêng đạn, vá đường, nấu từng nồi cơm vội trong hầm trú ẩn. Bà có một cái tên rất hiền, nhưng cuộc đời lại gắn với biết bao gian lao, vất vả. Trong ký ức tôi, ánh mắt bà lúc nào cũng sáng – đó là ngọn lửa của niềm tin, của hy vọng về một ngày quê hương thoát khỏi khói lửa chiến tranh.

Bà kể rằng, có những đêm tối đen như mực, bom nổ chớp sáng rạch nát cả bầu trời. Địch thả bom sáng, chỉ cần một ánh đèn le lói cũng có thể đổi bằng cả tính mạng. Nhưng giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết ấy, bà và đồng đội vẫn nắm chặt tay nhau mà tiến, vẫn lặng lẽ chuyển từng gánh lương thực, vẫn kiên cường mở từng mét đường cho bộ đội ra tiền tuyến. Bà bảo, những vết chai sạn trên tay không làm bà thấy xấu xí, mà đó là “những vết chai sạn đẹp nhất đời bà”, bởi nó được đánh đổi bằng sự sống của đồng đội và hy vọng cho Tổ quốc.

Trong những năm tháng khốc liệt ấy, bà nội tôi sống như một bông hoa rực lửa – nhỏ bé nhưng cháy hết mình vì đất nước. Bà không chỉ góp sức, mà còn góp cả tuổi xuân thầm lặng cho hai tiếng hòa bình hôm nay. Mỗi lần nghe bà kể, tôi như thấy hiện lên mùi khói súng, tiếng bước chân hành quân gấp gáp, tiếng bom rền trên đầu và cả ánh mắt kiên cường của những con người không bao giờ chịu khuất phục.

Giờ đây, chiến tranh đã lùi xa vào ký ức. Bà tôi đã trở thành một người bà hiền hậu, mái tóc bạc như mây chiều, giọng nói chậm rãi nhưng vẫn ánh lên niềm tự hào. Mỗi khi nhắc lại “thời hoa lửa”, bà chỉ cười hiền và nói một câu giản dị:
“Bà sống được đến hôm nay là nhờ cả một thế hệ biết đặt Tổ quốc lên trước bản thân mình.”

Hôm nay, khi tôi nắm lấy đôi bàn tay đã chai sạn theo năm tháng của bà, tôi không chỉ chạm vào dấu vết của thời gian, mà còn chạm vào một tâm hồn lớn – tâm hồn của một con người bình dị nhưng cao quý. Tôi hiểu rằng, cuộc sống bình yên mà tôi đang có là kết quả của biết bao hy sinh thầm lặng như bà.

“Thời hoa lửa” của bà không chỉ là quá khứ, mà còn là bài học sống động nhắc nhở tôi phải biết trân trọng hiện tại, sống có trách nhiệm, có lý tưởng và biết tiếp nối truyền thống tốt đẹp của thế hệ đi trước. Mỗi khi nghĩ về bà, trong lòng tôi lại bừng lên một ngọn lửa ấm – ngọn lửa của lòng biết ơn, của niềm tự hào và của ý chí tiếp bước.

Bà nội của tôi không chỉ là người thân yêu trong gia đình, mà còn là biểu tượng của một thế hệ đã hiến dâng tuổi trẻ để đổi lấy hòa bình cho hôm nay và mai sau. Và chính từ ngọn lửa trong tim bà, tôi học được cách sống xứng đáng hơn với cuộc đời mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn