NGỌN LỬA KHÔNG TẮT TRONG TIM NGƯỜI LÍNH GIÀ
Những ngày tháng Bảy, khi những cơn mưa mùa hạ bất chợt đổ xuống, tôi tìm đến căn nhà nhỏ của bác Trần Văn Lộc – một cựu chiến binh từng tham gia kháng chiến chống Mỹ. Căn nhà nằm nép mình cuối con ngõ nhỏ, tường treo đầy những tấm huân chương đã ngả màu thời gian.
Bác năm nay đã ngoài bảy mươi. Mái tóc bạc trắng, bàn tay run run nhưng ánh mắt vẫn
sáng và giọng nói vẫn vang khi nhắc về những năm tháng “hoa lửa”.
“Ngày ấy, chúng tôi vào chiến trường khi vừa tròn đôi mươi…” – bác mở đầu câu
chuyện.
Tuổi hai mươi của chúng tôi hôm nay là những buổi học, những ước mơ, những dự
định tương lai. Còn tuổi hai mươi của bác là những đêm hành quân xuyên rừng Trường
Sơn, là những trận bom rền trời, là những lá thư viết vội chưa kịp gửi.
Bác kể về lần đơn vị hành quân qua dốc núi trong mưa bom. Đất đá tung lên mù mịt.
Đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh. Khi ấy, không ai kịp khóc. Không ai kịp sợ. Chỉ có
một suy nghĩ duy nhất: phải tiến lên.
“Chúng tôi chiến đấu vì sau lưng là Tổ quốc, là gia đình, là tương lai của các cháu bây
giờ.”
Tôi lặng người.
Trong câu chuyện của bác, tôi nghe được cả âm thanh của quá khứ: tiếng bước chân
dồn dập, tiếng bom nổ, tiếng gọi nhau giữa khói lửa. Nhưng tôi cũng nghe thấy điều
thiêng liêng hơn – đó là lòng tin.
Có lần bác bị thương. Mảnh đạn còn để lại dấu vết trên vai đến tận hôm nay. Thế
nhưng khi nhắc đến điều đó, bác chỉ cười: “Còn sống trở về là may mắn lắm rồi.”
Tôi nhìn bàn tay bác chạm vào những tấm huân chương. Mỗi tấm là một câu chuyện.
Mỗi câu chuyện là một phần ký ức không thể nào quên.
Thế hệ chúng tôi lớn lên trong hòa bình. Không phải đối mặt với tiếng bom, không phải
chia ly vì chiến trận. Nhưng đôi khi chúng tôi lại dễ dàng nản chí trước những khó khăn
nhỏ bé.
Nghe bác kể chuyện, tôi hiểu rằng “hoa lửa” không chỉ là bom đạn. Đó còn là ngọn lửa
của lý tưởng, của khát vọng độc lập.
Ngọn lửa ấy không tắt. Nó truyền từ thế hệ cha anh sang thế hệ trẻ hôm nay.
Khi ra về, bác nắm tay tôi và nói:
“Các cháu sống tốt, học tập tốt là chúng tôi vui rồi.”



