Ngọn lửa không tắt trong trái tim người lính
Khi còn là Phó A trưởng tại đơn vị C5, D5, E96, F309, Quân khu 7, ông Huỳnh Hưng luôn được đồng đội nhắc đến như một người sống trách nhiệm và giàu tình cảm. Trong những ngày đơn vị phải thực hiện nhiệm vụ xa nhà, điều kiện sinh hoạt vô cùng thiếu thốn, ông thường là người động viên anh em giữ vững tinh thần.
Có một thời gian dài, nhiều chiến sĩ trẻ trong đơn vị nhớ nhà đến mức mất ngủ. Thấy vậy, ông thường kể những câu chuyện về quê hương, về những tấm gương vượt khó và về niềm tin vào tương lai để động viên mọi người. Những câu chuyện giản dị ấy đã tiếp thêm nghị lực cho không ít đồng đội trong những tháng ngày gian khổ.
Ông luôn quan niệm rằng người chỉ huy không phải là người đứng phía trước ra lệnh, mà là người sẵn sàng chia sẻ mọi khó khăn với anh em của mình. Vì thế, trong công việc hay cuộc sống thường ngày, ông luôn nhận phần vất vả hơn về mình. Chính sự chân thành ấy đã khiến ông được đồng đội tin yêu và kính trọng.
Ngày nay, khi nhắc lại những năm tháng ấy, ông không nói nhiều về những khó khăn đã trải qua mà thường kể về những con người đã cùng ông đi qua một phần tuổi trẻ. Với ông, ký ức đẹp nhất không phải là những chặng đường đã đi, mà là những tấm lòng đã gặp trên hành trình ấy.
Câu chuyện của ông Huỳnh Hưng nhắc nhở thế hệ hôm nay rằng sức mạnh lớn nhất của con người không nằm ở thể lực hay hoàn cảnh, mà nằm ở tinh thần đoàn kết, lòng nhân ái và ý chí không bỏ cuộc trước khó khăn. Chính những điều giản dị ấy đã làm nên vẻ đẹp của người lính Việt Nam.



