Ngọn lửa không tên
Nguyễn Hùng Mạnh sinh năm 1942. Nhưng điều khiến ai cũng xót xa là cậu ấy chẳng biết rõ quê hương mình ở đâu. Cha mẹ mất từ khi còn rất nhỏ, chiến tranh khiến người thân ly tán, cậu bé Nguyễn Văn Thu phải sống lang thang, nhờ sự cưu mang của bà con khắp nơi.
Đến năm 1958, cậu về sống ở xã Phước Lợi. Ban đầu ở nhà ông Bảy Sự, ngày ngày chăn trâu, chăn bò để đổi lấy bữa cơm, manh áo. Sau đó lại về sống với gia đình ông Năm Ngữ.
Cuộc sống nghèo khó không làm cậu nản lòng. Điều khiến cậu đau lòng hơn cả là cảnh đồng bào bị giặc bắt bớ, đánh đập, giam cầm. Mỗi lần chứng kiến cảnh ấy, đôi bàn tay cậu lại siết chặt, ánh mắt đỏ hoe vì căm giận.
Năm 1962, được cán bộ cách mạng giác ngộ, Nguyễn Hùng Mạnh quyết định thoát ly tham gia kháng chiến, làm công tác giao liên.
– Các cháu biết không– làm giao liên thời ấy nguy hiểm lắm. Chỉ cần sơ suất một chút là có thể mất mạng. Thế nhưng Mạnh lại rất gan dạ. Nhờ thông thuộc từng con đường, từng lùm cây, từng bờ ruộng, cậu luôn tìm được lối đi an toàn để đưa cán bộ vượt qua những nơi quân địch phục kích. Thư từ, tài liệu quan trọng đều được cậu chuyển đi bí mật và đúng thời gian.
Điều khiến mọi người khâm phục hơn cả là sự ham học của Mạnh.
Mỗi khi thu được vũ khí của địch, cậu đều mày mò tháo ra, lắp vào, tìm hiểu từng chi tiết. Không ai dạy, cậu tự học rồi lại hướng dẫn cho đồng đội sử dụng thành thạo. Chính vì tài năng ấy mà Huyện đội điều cậu về tổ công binh trinh sát.
– Hồi đó, bom mìn của địch dày đặc lắm. Chỉ cần một bước chân sai là không còn cơ hội quay về. Nhưng Mạnh chưa bao giờ lùi bước.
– Có lần, Mạnh dẫn đoàn cán bộ từ căn cứ Minh Đạm xuống Lộc An. Trước mặt là cả bãi mìn. Cậu bình tĩnh dò từng bước, tháo gỡ từng quả mìn, mở đường cho cả đoàn đi qua an toàn.
Đoàn cán bộ đã vượt qua, ai cũng khuyên cậu nghỉ ngơi.
Nhưng Mạnh lắc đầu:
– Còn một quả mìn sót lại. Nếu mình không gỡ, sau này đồng đội đi qua sẽ rất nguy hiểm.
Nói rồi, cậu cùng một đồng chí quay trở lại.
Đêm 14 tháng 6 năm 1968, tại ấp Cầu, xã Hội Mỹ, trong lúc tháo gỡ quả mìn cuối cùng, một tiếng nổ dữ dội vang lên...
Nguyễn Hùng Mạnh và người đồng đội đã anh dũng hy sinh.
– Các cháu biết không, điều khiến bác nhớ nhất không chỉ là sự dũng cảm của Mạnh, mà còn là trí tuệ của cậu ấy. Khi phong trào cách mạng gặp muôn vàn khó khăn, chính Mạnh đã sáng tạo trong cách đánh giặc. Cậu nghiên cứu bom mìn của địch, biến chính vũ khí của chúng thành vũ khí của ta. Mạnh dùng mìn E3 của Úc để tiêu diệt bộ binh, xe quân sự, thậm chí cả máy bay trực thăng – điều mà quân địch không thể ngờ tới. Nhờ đó, nhiều căn cứ cách mạng được bảo vệ, nhiều đồng đội được cứu sống.
– Hơn bốn mươi năm sau ngày hy sinh, vào ngày 23 tháng 2 năm 2010, Nhà nước đã truy tặng Nguyễn Hùng Mạnh danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Đó là sự ghi nhận xứng đáng đối với một người chiến sĩ đã dành trọn tuổi xuân cho Tổ quốc.Anh ấy để lại một bài học rất lớn: Con người không được lựa chọn nơi mình sinh ra, nhưng có thể lựa chọn cách mình sống. Nguyễn Hùng Mạnh từng là một cậu bé mồ côi, không quê quán rõ ràng, không người thân bên cạnh. Thế nhưng anh đã chọn sống vì nhân dân, vì đất nước. Chính lòng yêu nước, ý chí học hỏi và tinh thần sẵn sàng hy sinh đã biến một người thanh niên bình dị thành một người anh hùng bất tử.
Trong ánh mắt các em, hình ảnh người anh hùng Nguyễn Hùng Mạnh hiện lên thật gần gũi – một con người bình dị, nhưng đã sống một cuộc đời rực rỡ như ngọn lửa, soi sáng cho bao thế hệ hôm nay và mai sau.



