Ngọn lửa kiên trung nơi Suối Đá
Ông Lê Quang Hào sinh năm 1946 tại quê hương Quảng Nam trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng. Cha tập kết ra Bắc, mẹ tham gia hoạt động cách mạng và hy sinh sau những trận tra tấn dã man của quân địch. Mất mát ấy đã hun đúc trong ông ý chí kiên cường, tiếp bước con đường của cha mẹ. Năm 1964, ông tham gia cách mạng, sau đó nhập ngũ chiến đấu tại chiến trường Suối Đá. Trong một trận đánh ác liệt năm 1972, ông bị mảnh đạn găm vào đầu, tưởng đã hy sinh nhưng kỳ diệu sống sót sau hai ngày
Ngọn lửa kiên trung nơi Suối Đá
Ông Lê Quang Hào sinh ngày 01/09/1946 tại thôn 3, xã Phương Đông, huyện Tiên Phước, tỉnh Quảng Nam (nay thuộc thôn Phương Đông, xã Trà Liên, thành phố Đà Nẵng). Ông lớn lên trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng. Cha ông – ông Lê Viên – và mẹ ông – bà Lê Thị Tích – đều là những người con kiên trung của quê hương.
Năm 1954, cha ông tập kết ra Bắc, mang theo lý tưởng giải phóng dân tộc. Ở quê nhà, mẹ ông tiếp tục tham gia cách mạng. Vì là vợ của một người cộng sản, bà bị quân ngụy bắt giam, tra tấn dã man. Những trận đòn roi, những cực hình tàn ác không thể khuất phục ý chí của bà. Dù bị hành hạ đến kiệt quệ, bà vẫn không hé lộ bất kỳ thông tin nào. Cuối cùng, chúng thả bà tại Tam Kỳ. Nhưng những thương tích nặng nề đã khiến bà lâm bệnh nặng và qua đời.
Sự mất mát ấy đã khắc sâu vào tâm trí cậu bé Lê Quang Hào, nuôi lớn trong ông một ý chí sắt đá: tiếp bước con đường cách mạng của cha mẹ.
Năm 1964, khi vừa tròn 18 tuổi, ông Lê Quang Hào tham gia cách mạng tại địa phương. Hai năm sau, ông chính thức nhập ngũ, trở thành người lính C7 thuộc huyện đội Tiên Phước. Sau đó, ông được điều về công tác tại Ban quân y tỉnh đội Tam Kỳ, tỉnh Quảng Nam.
Năm 1972, ông tham gia chiến đấu ác liệt tại chiến trường Suối Đá. Trong một trận đánh dữ dội, ông bị trúng mảnh vỏ đạn ngay trên đỉnh đầu. Máu chảy xối xả, giữa tiếng bom rền đạn nổ, đồng đội tưởng rằng ông đã hy sinh nên buộc phải rút lui.
Hai ngày sau, khi quân Mỹ rút đi, đồng đội quay lại tìm kiếm thi thể. Nhưng điều kỳ diệu đã xảy ra: ông vẫn còn thở. Dù máu đã chảy gần cạn, dù sự sống chỉ còn mong manh, nhưng bằng tình yêu Tổ quốc mãnh liệt, ông đã kiên cường giành giật sự sống.
Ông được đưa về Bệnh viện Tam Kỳ điều trị. Đến năm 1973, đơn vị tiếp tục chuyển ông ra miền Bắc để phẫu thuật lấy mảnh đạn ra khỏi đầu. Cuộc chiến đã để lại những dấu tích không thể xóa nhòa trên cơ thể ông, nhưng không thể dập tắt được tinh thần bất khuất của người lính.
Sau ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, non sông thu về một mối, ông Lê Quang Hào trở về quê hương, lập gia đình và sống cuộc đời giản dị bên vợ con.
Chiến tranh đã đi qua, nhưng hậu quả vẫn còn đó. Trên đỉnh đầu ông là vết lõm dài khoảng 5cm, sâu 2cm – một dấu tích của những năm tháng chiến đấu. Trí nhớ của ông không còn minh mẫn, sức khỏe cũng suy giảm. Vì vậy, ông từ chối đảm nhận các chức vụ tại địa phương, chọn cuộc sống bình lặng để an hưởng tuổi già.
Với những cống hiến và hy sinh to lớn, ông được Nhà nước phong tặng huân chương cao quý và công nhận là thương binh hạng I. Mỗi dịp lễ lớn ông đều được các cấp Đảng ủy, chính quyền, trường học và đoàn thể đến thăm hỏi, tri ân.
Câu chuyện cuộc đời ông là một minh chứng sống động cho tinh thần yêu nước, ý chí kiên cường của thế hệ đi trước. Đó không chỉ là ký ức của một con người, mà còn là biểu tượng của cả một thời hoa lửa – nơi mà lòng yêu nước đã thắp sáng niềm tin, dẫn lối dân tộc đi đến ngày độc lập, hòa bình.


