Bài viết

NGỌN LỬA LAM SƠN KHÔNG BAO GIỜ TẮT

Em là học sinh lớp 6T2, Trường Tiểu học và THCS Hải Hòa. Quê em là một vùng quê yên bình, nơi buổi chiều thường vang lên tiếng sóng biển và tiếng trẻ con nô đùa. Mỗi khi rảnh rỗi, em lại thích ngồi bên ông nội để nghe ông kể chuyện ngày xưa. Ông em năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi, mái tóc bạc phơ, giọng nói chậm rãi nhưng rất ấm áp. Trong rất nhiều câu chuyện ông kể, câu chuyện về anh hùng dân tộc Lê Lợi và cuộc khởi nghĩa Lam Sơn luôn khiến em nhớ mãi.

Quảng Ninh25/12/2025Trịnh Phương Uyên (Đoàn Phường Móng Cái 1)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Em là học sinh lớp 6T2, Trường Tiểu học và THCS Hải Hòa. Quê em là một vùng quê yên bình, nơi buổi chiều thường vang lên tiếng sóng biển và tiếng trẻ con nô đùa. Mỗi khi rảnh rỗi, em lại thích ngồi bên ông nội để nghe ông kể chuyện ngày xưa. Ông em năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi, mái tóc bạc phơ, giọng nói chậm rãi nhưng rất ấm áp. Trong rất nhiều câu chuyện ông kể, câu chuyện về anh hùng dân tộc Lê Lợi và cuộc khởi nghĩa Lam Sơn luôn khiến em nhớ mãi.

Ông kể rằng, vào đầu thế kỉ XV, đất nước ta rơi vào ách đô hộ tàn bạo của giặc Minh. Chúng cướp bóc của cải, bắt dân ta lao dịch nặng nề, nhiều gia đình lâm vào cảnh đói khổ. Người dân không được sống yên ổn trên chính mảnh đất quê hương mình. Trước cảnh nước mất, nhà tan ấy, lòng yêu nước trong mỗi người dân Việt Nam càng thêm cháy bỏng.

Giữa lúc đó, ở vùng Lam Sơn thuộc Thanh Hóa, có một người tên là Lê Lợi. Ông vốn là một người dân thường nhưng có chí lớn và tấm lòng thương dân sâu sắc. Nhìn thấy cảnh nhân dân lầm than, Lê Lợi đã âm thầm chiêu mộ nghĩa sĩ, tích trữ lương thực, rèn vũ khí để chuẩn bị khởi nghĩa. Ông nội em nói rằng, quyết định đứng lên lúc bấy giờ không hề dễ dàng, bởi nếu thất bại thì sẽ phải trả giá bằng cả tính mạng.

Những ngày đầu của cuộc khởi nghĩa Lam Sơn vô cùng gian nan. Nghĩa quân còn ít người, vũ khí thô sơ, lại thường xuyên bị giặc bao vây, truy đuổi. Có những lúc nghĩa quân phải rút sâu vào rừng, ăn củ rừng thay cơm, uống nước suối để cầm cự qua ngày. Trong hoàn cảnh khắc nghiệt ấy, Lê Lợi vẫn luôn giữ vững niềm tin. Ông cùng ăn, cùng ở, cùng chịu đói rét với nghĩa quân nên ai cũng kính phục và một lòng theo ông.

Ông nội còn kể rằng, chính nhờ sự đoàn kết, mưu trí và lòng kiên trì, nghĩa quân Lam Sơn đã dần dần lớn mạnh. Nhân dân khắp nơi tin tưởng và ủng hộ, tự nguyện góp lương thực, che chở cho nghĩa quân. Sau hơn mười năm chiến đấu bền bỉ, cuộc khởi nghĩa Lam Sơn đã giành thắng lợi, đánh đuổi quân Minh ra khỏi bờ cõi, đem lại độc lập cho đất nước.

Nghe xong câu chuyện, em cảm thấy vô cùng xúc động và tự hào. Em hiểu rằng cuộc sống yên bình hôm nay không phải tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng mồ hôi, xương máu và ý chí sắt đá của cha ông. Câu chuyện về Lê Lợi đã thắp lên trong em ngọn lửa yêu nước và nhắc nhở em phải cố gắng học tập, rèn luyện thật tốt để xứng đáng với truyền thống vẻ vang của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn