Bài viết

NGỌN LỬA NGƯỜI LÍNH KHÔNG BAO GIỜ TẮT (1)

Lào Cai14/05/2026Sùng A Nủ4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Bác thuộc thế hệ lớn lên trong những năm tháng đất nước còn nhiều khó khăn sau chiến tranh. Tuổi thơ nơi vùng cao nghèo khó đã giúp bác sớm hiểu được giá trị của lao động, sự cố gắng và tinh thần vượt khó. Ngay từ khi còn trẻ, bác đã mang trong mình lòng yêu nước và mong muốn được cống hiến cho quê hương.Khi Tổ quốc cần, bác tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ngày khoác lên mình màu xanh áo lính, bác mang theo niềm tự hào của tuổi trẻ và trách nhiệm thiêng liêng đối với đất nước. Với những thanh niên thời ấy, được đứng trong hàng ngũ quân đội không chỉ là nhiệm vụ mà còn là lý tưởng sống cao đẹp.Những năm tháng trong quân ngũ là khoảng thời gian đầy gian khổ nhưng cũng vô cùng đáng nhớ đối với bác. Đó là những ngày huấn luyện vất vả, những lần hành quân dài giữa núi rừng, những đêm lạnh giá nơi đơn vị đóng quân. Cuộc sống thiếu thốn đủ bề nhưng những người lính năm ấy vẫn luôn đoàn kết, động viên nhau vượt qua mọi khó khăn.Qua môi trường quân đội, bác được rèn luyện ý chí kiên cường, tinh thần kỷ luật và trách nhiệm với tập thể. Chính những năm tháng ấy đã hun đúc nên phẩm chất tốt đẹp của người lính Bộ đội Cụ Hồ trong bác – sống giản dị, chân thành và luôn đặt lợi ích chung lên trên lợi ích cá nhân.Sau khi hoàn thành nhiệm vụ và trở về quê hương, bác tiếp tục bắt đầu một hành trình mới trong cuộc sống đời thường. Những năm tháng đầu sau khi xuất ngũ, cuộc sống nơi vùng cao còn rất nhiều khó khăn. Kinh tế chậm phát triển, điều kiện sinh hoạt thiếu thốn, nhưng bác chưa bao giờ nản lòng.Phát huy phẩm chất của người lính, bác chăm chỉ lao động, phát triển kinh tế gia đình và tích cực tham gia các phong trào tại địa phương. Không chỉ là người sống trách nhiệm với gia đình, bác còn luôn nhiệt tình giúp đỡ bà con trong thôn xóm. Ai gặp khó khăn, bác đều sẵn sàng sẻ chia bằng tất cả sự chân thành của mình.Điều khiến tôi kính phục nhất ở bác Hà Văn Ninh chính là tinh thần sống vì cộng đồng. Dù đã rời quân ngũ nhiều năm, nhưng ở bác vẫn luôn toát lên sự mẫu mực và trách nhiệm của một người lính. Bác luôn nhắc nhở con cháu phải sống chăm chỉ, đoàn kết và biết yêu quê hương đất nước.Mỗi lần nghe bác kể chuyện về quãng đời quân ngũ, tôi càng hiểu hơn sự hy sinh thầm lặng của thế hệ cha anh đi trước. Họ đã dành cả tuổi trẻ để cống hiến cho Tổ quốc, để hôm nay thế hệ trẻ chúng tôi được sống trong hòa bình và có cơ hội học tập, làm việc trong điều kiện tốt đẹp hơn.Là một đoàn viên thanh niên đang công tác tại Trung tâm Y tế khu vực Văn Chấn, tôi luôn tự nhắc bản thân phải sống có trách nhiệm hơn, cố gắng hơn trong công việc và cuộc sống. Tôi hiểu rằng lòng yêu nước hôm nay không chỉ thể hiện bằng những điều lớn lao, mà còn được thể hiện qua sự tận tụy trong công việc, tinh thần phục vụ nhân dân và ý chí vượt khó vươn lên.Bác Hà Văn Ninh chính là một tấm gương như thế. Một người lính đã đi qua những năm tháng gian khó nhưng vẫn giữ trọn phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ trong cuộc sống đời thường. Một con người giản dị nhưng giàu nghị lực và luôn sống hết mình vì quê hương, cộng đồng.Thời gian có thể làm mái tóc người lính bạc đi, nhưng tinh thần và phẩm chất tốt đẹp của họ thì vẫn luôn còn mãi. Và tôi tin rằng, những người cựu chiến binh như bác Hà Văn Ninh sẽ mãi là ngọn lửa truyền cảm hứng cho thế hệ trẻ hôm nay tiếp tục học tập, lao động và cống hiến để xây dựng quê hương Việt Nam ngày càng giàu đẹp hơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGỌN LỬA NGƯỜI LÍNH KHÔNG BAO GIỜ TẮT (1) | Câu chuyện thời hoa lửa