Ngọn Lửa Nhiệt Huyết Của Tuổi Trẻ Thời Chiến
Cô là người hậu phương thầm lặng, tận tình hỗ trợ các chiến sĩ từ lương thực, kinh tế đến công tác cảnh giới, dù khi ấy còn rất trẻ. Trải qua nhiều hiểm nguy, phải di chuyển để tránh truy quét, cô vẫn kiên cường, hết lòng vì kháng chiến, cùng gia đình góp sức cho độc lập dân tộc. Ước mơ lớn nhất của những con người trong chiến tranh là ngày hòa bình, khi đất nước yên vui sau bao mất mát và hy sinh. Qua hành trình “Tuổi trẻ Tân Nhựt tri ân”, người viết thấu hiểu sâu sắc nỗi đau chiến tranh và ý t
Cô cũng là những người hậu phương vẫn chải cho các binh lính bên canh hỗ trợ lương thực cho chiến sĩ cô còn hỗ trợ cả kinh tế cho lực lượng để có thể mua sắm thêm nhiều thứ khác, đôi khi chỉ là chém cơm có thêm miếng thịt, thêm một con cá. Đó là những điều mà bây giờ coi như là dễ dàng có được, nhưng ở quá khứ việc thưởng thức được các món ăn ngon đã là một điều quá là xa xỉ với họ. Không những vậy các các những người họ hàng của cô cũng đã xung phong ra mặt trận đánh chặn giặc, bà cũng từng chia sẽ rằng; ở độ tuổi mà tuôi ăn tuổi chơi mà bà cũng ra mặt trận khi mà bà thường ra gác cổng để thông báo cho các chiến sĩ nước ta khi mà có quân giặc tràn vào hay truy quyét. Đó không chỉ dừng ở việc là một nhiệm vụ nhỏ mà còn là trách nhiệm của một người trẻ luôn có trong mình một tấm long nhiệt huyết, gan dạ dám đối đầu với nhiều thứ to lớn khác.
Cô đã từng chia sẽ rằng có quản thời gian cô phải di chuyển ra các nơi khác để tránh việc truy sát của quân đội Mỹ, mặc dù rất là khó khăn và đầy thử thách nhưng mà bà vẫn giữ cho mình một trái tim sắt thép và ấm ấp luôn hết mình vì các chiến sĩ ngày đêm phải chiến đấu để có thể dành được đât nước. Bởi khi mà có chiến tranh mọi tầng lớp, mọi độ tuổi và mọi giới tính phải đứng lên đấu tranh dành lại đất nước của ta, những người hậu phương như bà đã góp phần to lớn đối với công cuộc chiến đấu không phải trực tiếp mà là gián tiếp hỗ trợ cho các chiến binh.
Điều mà những con người nhỏ bé trong chiến tranh ấy đều là mong muốn nghe đó là
“hoà bình rồi” khi mà không còn nghe những tiếng bom, tiếng máy bay thường xuyên thay vào đó là tiếng cười đùa, tiếng vui chơi, và những ngày mong mỏi để có cuộc sống ấm no sau bao nhiêu năm chiến tranh xảy ra triền miên trên mọi miền tổ quốc. Đối với những người con của chiến tranh thì ai cũng sẽ có những kĩ niệm khó quên trong cả cuộc đời khi mà chiến tranh đã lấy đi rất nhiều thứ từ họ đôi từ gia đình, anh chị em thậm chí cả người chồng của những người nay. Để có thể dành được độc lập tự do đã có rất nhiều các chiến sĩ đã ngã xuống và cũng có những người chiến sĩ bị thương không còn được nguyên vẹn, tất cả chỉ có thể lấy lại được đất nước của chúng ta.
Thông qua hành trình “Tuổi trẻ Tân Nhựt tri ân” đã giúp em thấu hiểu được khó khăn của những người trực tiếp chứng kiến chiến tranh diễn ra như thế nào và hệ quả của nó ra sao và đến tận bây giời nỗi đau ấy vẫn là một vết hằng trong tim của những người con của chiến tranh ấy. Đây cũng là cơ hội cho em và các đoàn viên khác phải biết giữ gìn, bảo vệ và phát triển đât nước của chúng ta mà ông tra đã đánh đổi nhiều thứ để được như ngày hôm nay.



