Bài viết

Ngọn lửa nhỏ trong hầm đá

từng tham gia chăm sóc thương binh và hỗ trợ hậu cần tại trạm quân y dã chiến. Câu chuyện nói về sự tận tụy và những điều giản dị nhưng ấm áp trong thời hoa lửa.

Gia Lai22/05/2026phạm Văn Hoài (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972. Một trạm quân y dã chiến nằm trong một hầm đá tự nhiên giữa rừng. Ban ngày, ánh sáng chỉ lọt vào qua một khe nhỏ trên vách đá. Ban đêm, cả trạm dựa vào một ngọn đèn dầu và bếp lửa nhỏ. Bà Nguyễn Thị Hạnh khi ấy là người phụ trách chăm sóc thương binh nhẹ. Hôm đó, có một chiến sĩ trẻ mới được đưa về. Cậu bị sốt cao sau nhiều ngày hành quân. Nằm im trên cáng, mắt nhắm lại nhưng miệng vẫn thều thào: — “Lạnh quá…” Bà Hạnh nhìn quanh. Chăn mỏng không đủ. Củi cũng không còn nhiều. Bà ngồi xuống bên cạnh. Lặng im một lúc. Rồi kéo ngọn lửa bếp nhỏ lại gần hơn một chút, đặt thêm vài thanh củi cuối cùng. Ngọn lửa bùng lên nhẹ. Không lớn. Nhưng đủ để hơi ấm lan ra trong hầm đá. Một chiến sĩ khác hỏi: — “Có đủ củi cho tối nay không chị?” Bà Hạnh đáp: — “Thiếu thì chia nhau.” Cả hầm lại yên lặng. Chỉ có tiếng củi cháy tí tách. Đêm đó. Người lính trẻ ngủ yên hơn. Sáng hôm sau. Cơn sốt dịu đi. Trước khi rời trạm. Cậu khẽ nói: — “Em nhớ ngọn lửa đêm qua…” Bà Hạnh chỉ cười: — “Ừ. Nó nhỏ thôi, nhưng đủ dùng.” Nhiều năm sau hòa bình. Cậu chiến sĩ ấy vẫn nhớ rõ không phải vách đá lạnh hay cơn sốt. Mà là ngọn lửa nhỏ được kéo lại gần hơn một chút giữa đêm rừng. Giữa thời hoa lửa. Có những thứ không cần bùng cháy lớn. Chỉ cần đủ ấm để con người không buông tay nhau giữa khó khăn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ngọn lửa nhỏ trong hầm đá | Câu chuyện thời hoa lửa