Ngọn lửa rực cháy trong nhật ký chiến trường
Giữa những năm tháng ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ, có một người con gái Hà Nội mang tâm hồn nhạy cảm và lý tưởng sống cao đẹp đã tình nguyện rời xa giảng đường đại học, rời xa thủ đô phồn hoa để dấn thân vào "chảo lửa" Quảng Ngãi. Người đó chính là bác sĩ Đặng Thùy Trâm — người đã viết nên những trang nhật ký làm rung động hàng triệu trái tim, kể cả những người ở bên kia chiến tuyến.
Sinh ra trong một gia đình trí thức, Đặng Thùy Trâm mang theo nét dịu dàng, lãng mạn của một thiếu nữ Hà thành vào chiến trường. Thế nhưng, đằng sau vẻ ngoài mảnh mai ấy là một ý chí kiên cường và lòng nhân ái bao la. Với chiếc túi cứu thương trên vai, chị đã đi qua những cánh rừng đầy bom đặc, những hầm trú ẩn chật hẹp để giành giật sự sống cho từng đồng đội. Chị không chỉ chữa trị vết thương bằng y thuật, mà còn sưởi ấm tâm hồn những người lính bằng sự chăm sóc dịu dàng như một người chị, người em ruột thịt.Những dòng nhật ký của chị, được viết trong những đêm không ngủ giữa tiếng bom rền, là một thế giới nội tâm đầy sống động. Ở đó có nỗi nhớ nhà da diết, có những phút giây yếu lòng của một người con gái, nhưng trên hết là lý tưởng sống rực cháy: "Đời người phải trải qua giông tố nhưng không được cúi đầu trước giông tố". Những con chữ đầy nghị lực ấy đã trở thành điểm tựa tinh thần, giúp chị vững vàng giữa lằn ranh mỏng manh của sự sống và cái chết.Tháng 6 năm 1970, trong một trận càn quét của địch, chị đã anh dũng hy sinh khi mới 28 tuổi, cái tuổi đẹp nhất của đời người. Chị ngã xuống khi tay vẫn còn cầm súng để bảo vệ bệnh viện dã chiến và những thương binh đang điều trị. Cuốn nhật ký của chị bị một lính Mỹ thu được, nhưng thay vì tiêu hủy, người lính ấy đã giữ gìn suốt 35 năm bởi ông nhận ra: "Trong đó đã có lửa".Ngày hôm nay, khi lật mở những trang nhật ký của Đặng Thùy Trâm, thế hệ trẻ không chỉ thấy một thời kỳ lịch sử đau thương nhưng hào hùng, mà còn thấy một tấm gương về lẽ sống đẹp. Chị đã chứng minh rằng: Sức mạnh lớn nhất không nằm ở vũ khí, mà nằm ở tình yêu con người và lòng yêu nước thiết tha.Đặng Thùy Trâm đã nằm lại mảnh đất Đức Phổ, nhưng tâm hồn chị, lý tưởng của chị vẫn mãi là ngọn đuốc sáng, dẫn lối cho lớp lớp thanh niên Việt Nam về ý nghĩa của hai chữ "dâng hiến".



