Ngọn lửa rực cháy từ "Sắc hoa màu nhớ"
Mạch nguồn của những tâm hồn nghệ sĩ ra trận khép lại bằng câu chuyện đầy lãng mạn nhưng vô cùng quả cảm của nhà thơ, liệt sĩ Nguyễn Mỹ (1935 - 1971) – người lính, người phóng viên chiến trường của vùng đất Phú Yên.Nguyễn Mỹ nhập ngũ từ thời kháng chiến chống Pháp, sau đó tập kết ra Bắc. Năm 1964, ông xung phong trở lại miền Nam, bám trụ tại chiến trường Trung Trung Bộ đầy gian khổ, thiếu thốn. Ông là tác giả của bài thơ "Cuộc chia ly màu đỏ" – một trong những bài thơ tình hay nhất thời kỳ kháng chiến chống Mỹ.
Mạch nguồn của những tâm hồn nghệ sĩ ra trận khép lại bằng câu chuyện đầy lãng mạn nhưng vô cùng quả cảm của nhà thơ, liệt sĩ Nguyễn Mỹ (1935 - 1971) – người lính, người phóng viên chiến trường của vùng đất Phú Yên.
Nguyễn Mỹ nhập ngũ từ thời kháng chiến chống Pháp, sau đó tập kết ra Bắc. Năm 1964, ông xung phong trở lại miền Nam, bám trụ tại chiến trường Trung Trung Bộ đầy gian khổ, thiếu thốn. Ông là tác giả của bài thơ "Cuộc chia ly màu đỏ" – một trong những bài thơ tình hay nhất thời kỳ kháng chiến chống Mỹ.
Giữa một thời đại mà các cuộc chia ly diễn ra hằng ngày trên sân ga, bến nước, Nguyễn Mỹ không nhìn nó bằng sự bi lụy, sầu thảm. Ông biến màu đỏ của chiếc áo người vợ tiễn chồng thành màu đỏ của màu cờ, màu của ngọn lửa rực cháy khát vọng cống hiến: "Sức trẻ trai đang dạt dào cuồn cuộn / Cuộc chia ly chói ngời sắc đỏ / Tiễn đưa nhau ta chỉ cúi đầu...".
Mùa vành đai sấm sét năm 1971, trong một chuyến đi công tác bám sát mũi tiến công tại bờ sông Trà Bồng (Quảng Ngãi), nhà thơ Nguyễn Mỹ bất ngờ bị một toán địch phục kích. Để bảo vệ tài liệu và máy ảnh của cơ quan báo chí, ông đã dũng cảm nổ súng thu hút hỏa lực địch về phía mình và anh dũng ngã xuống bên dòng sông Trà Bồng khi tuổi đời mới 36. Máu của ông đã hòa vào dòng nước quê hương, nhưng "sắc đỏ" trong thơ ông thì mãi mãi là ngọn lửa sưởi ấm lòng những người ra trận.



