Ngọn lửa Sáu Hồng
Câu chuyện kể về Huỳnh Thị Hưởng – cô gái trẻ ở Xã Hội An sớm tham gia cách mạng, làm giao liên và chiến đấu dũng cảm. Bà kiên cường hoạt động giữa thời chiến ác liệt, tham gia nhiều nhiệm vụ nguy hiểm, góp phần bảo vệ cơ sở cách mạng. Khi bị bắt năm 1965, bà chịu tra khảo trong nhiều ngày nhưng vẫn giữ trọn khí tiết, không khai báo. Sự hy sinh của bà trở thành biểu tượng về lòng dũng cảm, tinh thần trung thành và ý chí bất khuất của người dân An Giang.
Những năm 1960, xã Hội An An Giang chìm trong khói lửa chiến tranh. Ban ngày, ghe xuồng vẫn qua lại trên những con rạch hiền hòa, nhưng đêm xuống, nơi đây trở thành chiến trường thầm lặng, nơi những con người bình dị mang trong mình một ý chí phi thường. Trong số đó, có một cô gái nhỏ, dáng người mảnh khảnh, ánh mắt cương nghị – Huỳnh Thị Hưởng, hay còn được đồng đội gọi bằng cái tên thân thương là Sáu Hồng.
Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, Hưởng lớn lên giữa những lần càn quét, tiếng súng và cảnh quê hương bị giày xéo. Mới khoảng mười lăm tuổi, khi nhiều bạn bè cùng trang lứa còn gắn bó với ruộng đồng, cô đã lặng lẽ rời mái nhà, tham gia cách mạng. Những ngày đầu, Sáu Hồng làm giao liên, con xuồng ba lá nhỏ trở thành người bạn thân thiết, đưa cô len lỏi qua từng con rạch ngoằn ngoèo. Đêm xuống, trong màn sương mỏng, cô chèo xuồng không một tiếng động, mang theo tài liệu, thư từ, đôi khi cả vũ khí, vượt qua sự kiểm soát gắt gao của địch.
Dần dần, sự gan dạ và nhanh nhẹn của cô khiến đồng đội tin tưởng. Sáu Hồng không chỉ làm giao liên, mà còn tham gia nắm tình hình địch, cảnh giới, và rồi trực tiếp góp mặt trong những trận đánh trừ ác ôn – những tên tay sai gieo rắc bao đau thương cho dân làng. Mỗi nhiệm vụ là một lần đối mặt với hiểm nguy. Nhưng trong ánh mắt của cô gái trẻ ấy, không có sự do dự, chỉ có một niềm tin duy nhất là quê hương phải được giải phóng. Năm mười tám tuổi, Sáu Hồng được đứng vào hàng ngũ của Đảng. Đó không chỉ là niềm vinh dự, mà còn là lời hứa thầm lặng, sống và chiến đấu đến cùng.
Những năm 1964–1965, tình hình ở Chợ Mới ngày càng căng thẳng. Địch tăng cường càn quét, lùng sục từng xóm nhỏ, từng con rạch. Nhiều cơ sở bị đe dọa, nhiều đồng chí phải tạm rút lui. Nhưng Sáu Hồng vẫn bám trụ. Con xuồng nhỏ vẫn âm thầm xuôi ngược trong đêm, mang theo những mệnh lệnh, những niềm tin. Chính sự hoạt động kiên cường ấy đã khiến cô trở thành mục tiêu truy lùng.
Một ngày giữa năm 1965, trong một chuyến công tác, Sáu Hồng không may rơi vào tay địch. Không có tiếng súng lớn, không có trận đánh ồn ào chỉ là một khoảnh khắc định mệnh giữa vùng sông nước quen thuộc.
Bị bắt, cô lập tức bị đưa đi tra khảo. Kẻ địch muốn từ cô khai ra toàn bộ mạng lưới cách mạng: ai là cơ sở, ai là chỉ huy, những con đường liên lạc nằm ở đâu. Nhưng trước mặt chúng, không phải là một cô gái yếu đuối. Suốt ba ngày liền, Sáu Hồng bị tra tấn dã man, những đòn roi, những cực hình không làm cô khuất phục. Cô im lặng, một sự im lặng kiên cường đến đáng sợ đối với kẻ thù. Trong sự im lặng ấy là cả một lời thề: không phản bội đồng đội, không phản bội quê hương, không một lời khai, không một sự dao động. Cuối cùng, khi mọi thủ đoạn đều thất bại, kẻ địch đã ra tay sát hại cô gái trẻ. Ngày 16 tháng 7 năm 1965, Sáu Hồng ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ.
Nhưng sự hy sinh của cô không phải là kết thúc. Bởi nhờ sự kiên trung ấy, nhiều cơ sở cách mạng vẫn được bảo toàn. Những con rạch nhỏ vẫn tiếp tục chở những chuyến xuồng bí mật. Ngọn lửa mà cô thắp lên không tắt – nó lan ra trong lòng những người ở lại.
Ngày nay, trên mảnh đất An Giang, người ta vẫn nhắc đến Huỳnh Thị Hưởng như một biểu tượng của lòng dũng cảm và sự trung thành tuyệt đối. Cô gái nhỏ năm nào đã trở thành một phần ký ức thiêng liêng của quê hương. Một ngọn lửa dù chỉ bùng lên trong thời gian ngắn nhưng đủ soi sáng cả một vùng trời.



