"Ngọn lửa sống giữa Trường Sơn"
Đây là câu chuyện về tình đồng đội sâu nặng của những người lính Trường Sơn. Trong một trận bom ác liệt, một chiến sĩ trẻ đã hy sinh thân mình để cứu đồng đội và giữ thông tuyến vận tải. Hành động ấy trở thành nguồn động viên to lớn cho đơn vị tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ.
Nhân vật chính là Nguyễn Tri Ân, quê quán huyện Phù Cát, tỉnh Bình Định. Năm 1968, khi mới ngoài đôi mươi, ông tình nguyện nhập ngũ và được biên chế vào lực lượng Bộ đội Trường Sơn làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông trên tuyến đường Hồ Chí Minh.
Một đêm mùa mưa năm 1970, đơn vị đang khẩn trương san lấp một đoạn đường vừa bị máy bay Mỹ đánh phá để kịp cho đoàn xe chở vũ khí vào chiến trường miền Nam.
Tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Bom liên tiếp trút xuống. Đất đá tung mù mịt. Khi trận bom vừa dứt, cả đơn vị phát hiện một đồng đội tên Lê Văn Hòa, quê huyện Đức Phổ, tỉnh Quảng Ngãi, bị vùi dưới đất đá.
Không ai bảo ai, mọi người lao vào đào bới. Dù biết máy bay có thể quay lại bất cứ lúc nào, Nguyễn Tri Ân vẫn cùng đồng đội dùng tay không đào đất cứu bạn.
Đúng lúc anh Hòa được đưa ra khỏi hố bom thì tốp máy bay thứ hai xuất hiện. Nguyễn Tri Ân hô lớn:
"Đưa Hòa vào hầm trước!"
Mọi người vừa kịp đưa người bị thương đến nơi an toàn thì một quả bom nổ ngay bên mép đường. Một số chiến sĩ bị thương, nhưng tuyến đường vẫn được giữ thông.
Ngay trong đêm hôm đó, những người lính Trường Sơn tiếp tục san lấp hố bom. Đến gần sáng, đoàn xe vận tải đầu tiên đã vượt qua an toàn để tiếp viện cho chiến trường.
Nhiều năm sau, mỗi khi nhắc lại đêm ấy, cựu chiến binh Nguyễn Tri Ân luôn nói:
"Điều quý giá nhất của người lính không phải là chiến công, mà là không bỏ lại đồng đội phía sau."



