Bài viết

NGỌN LỬA TÂY SƠN TRÊN TỌA ĐỘ CHẾT TRƯỜNG SƠN: LIỆT SĨ LÊ QUỐC VĨNH

Gia Lai14/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tuyến lửa Trường Sơn huyền thoại là nơi chứng kiến ý chí quật cường của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam sẵn sàng hiến dâng tất cả vì nền độc lập của dân tộc. Giữa những "tọa độ chết" sặc mùi thuốc súng và khói bom đại ngàn, người con ưu tú của mảnh đất Tây Sơn – Liệt sĩ Lê Quốc Vĩnh – đã viết nên một khúc tráng ca bất tử của tuổi đôi mươi.

Xếp bút nghiên tình nguyện hướng về tiền tuyếnSinh năm 1947 tại vùng đất Tây Sơn, Hà Đông (nay thuộc quận Hà Đông, thành phố Hà Nội), Lê Quốc Vĩnh lớn lên khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn cam go, khốc liệt nhất. Năm 1967, bước sang tuổi hai mươi với biết bao ước mơ và hoài bão bừng cháy, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, chàng trai trẻ đã gác lại cuộc sống yên bình nơi quê nhà để viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Tạm biệt gia đình, gác lại những dự định riêng, ông khoác lên mình chiếc ba lô con cóc mang theo chí khí sắt son, hành quân tiến thẳng vào mặt trận Đoàn 559 – Bộ đội Trường Sơn.Gan vàng dạ ngọc giữa mưa bom bão đạnĐược biên chế vào lực lượng công binh mở đường, giữ tuyến, cuộc sống của chiến sĩ Lê Quốc Vĩnh gắn liền với các trọng điểm đánh phá khốc liệt nhất của không quân Mỹ. Đại ngàn Trường Sơn lúc bấy giờ là túi bom, túi đạn, nơi kẻ thù điên cuồng dội bom nổ chậm, bom từ trường hòng chặn đứng mạch máu giao thông chi viện từ hậu phương ra tiền tuyến.Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, vượt qua cái đói, cái rét và cả những trận sốt rét rừng ngã nước ác nghiệt, người chiến sĩ trẻ vẫn giữ vẹn nguyên tinh thần "gan vàng dạ ngọc". Bất kể ngày đêm, hễ tiếng bom vừa dứt, ông lại cùng đồng đội lập tức lao ra trọng điểm để rà phá bom mìn, san lấp hố bom, giữ vững mạch máu giao thông cho những chuyến xe tải mang nặng nghĩa tình hậu phương kịp thời ra trận với khẩu hiệu hành động nằm lòng: "Máu có thể đổ, nhưng đường không thể tắc".Khúc tráng ca bất tử ngày mùa xuân năm 1970Mùa xuân năm 1970, chiến sự diễn ra vô cùng khẩn trương, các đợt vận chuyển vũ khí và lương thực ra tiền tuyến bước vào giai đoạn cao điểm dồn dập nhằm chuẩn bị lực lượng cho các chiến dịch lớn. Kẻ thù điên cuồng trút hàng vạn tấn bom đạn dọc các cửa ngõ Trường Sơn hòng chặn đứng bước tiến của quân ta. Ngày 24 tháng 03 năm 1970 (nhằm ngày 17 tháng Hai năm Canh Tuất), trong lúc đang bám trụ trận địa thực hiện nhiệm vụ khẩn cấp nhằm thông tuyến cho đoàn xe tải vượt qua trọng điểm, chiến sĩ Lê Quốc Vĩnh đã anh dũng hy sinh dưới làn bom đạn dữ dội của kẻ thù.Ông ngã xuống ở tuổi 23 – độ tuổi thanh xuân đẹp nhất với bao hoài bão và lý tưởng cách mạng cao đẹp. Người con của mảnh đất Tây Sơn đã mãi mãi gửi lại tuổi trẻ của mình nơi núi rừng đại ngàn khốc liệt, hóa thân vào hình hài non sông đất nước độc lập, tự do.Sống mãi cùng non sông đất nướcHơn nửa thế kỷ đã trôi qua, chiến tranh đã lùi xa vào quá khứ, non sông đã thu về một mối đúng như tâm nguyện của ông và bao đồng đội. Máu xương của liệt sĩ Lê Quốc Vĩnh đã hòa quyện vào đất mẹ Trường Sơn, nuôi dưỡng cho mầm sống tự do hôm nay. Câu chuyện thời hoa lửa của người chiến sĩ trẻ tuổi quê hương Tây Sơn sẽ mãi là ngọn lửa rực sáng trong trang sử vàng dân tộc, nhắc nhở thế hệ hôm nay luôn tri ân, trân trọng giá trị của độc lập và tiếp bước cha anh xây dựng quê hương giàu đẹp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn