Người có công giúp đỡ cách mạng

Ngọn Lửa Thầm Lặng

Câu chuyện là lời kể chân thực của một người lính từng trực tiếp làm việc dưới sự chỉ đạo của Trần Đại Nghĩa – người Anh hùng Lao động thầm lặng, đã góp phần đặt nền móng cho ngành công nghiệp quốc phòng Việt Nam trong những năm tháng kháng chiến gian khổ.

Đắk Lắk06/04/2026Hoàng Bảo Đan Thùy học sinh lớp 5a2 (Trường TH Nguyễn Viết Xuân - Cư Bao)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi gặp ông lần đầu vào một buổi chiều rừng Việt Bắc năm 1948. Khi ấy, tôi chỉ là một chiến sĩ trẻ trong đội kỹ thuật, còn ông – Trần Đại Nghĩa – đã là một người có tầm vóc lớn lao nhưng lại vô cùng giản dị.

Ông mặc bộ quần áo kaki bạc màu, tay luôn cầm cuốn sổ ghi chép chi chít những công thức và bản vẽ. Không ai nghĩ rằng người đàn ông trầm lặng ấy từng học tập ở Pháp, từng làm việc trong môi trường khoa học hiện đại, để rồi quyết định trở về Tổ quốc giữa lúc chiến tranh khốc liệt nhất.

Những ngày ở chiến khu, chúng tôi sống trong thiếu thốn đủ bề. Vũ khí gần như không có, đạn dược thì khan hiếm. Nhưng ông Nghĩa luôn nói với chúng tôi một câu mà tôi không bao giờ quên:

"Không có gì thì ta tự làm. Người Việt Nam phải tự chế tạo vũ khí để bảo vệ đất nước mình."

Chính từ những suy nghĩ ấy, ông đã cùng anh em kỹ sư, công nhân bắt tay vào nghiên cứu, chế tạo vũ khí ngay giữa rừng sâu. Những khẩu súng bazooka đầu tiên, những loại đạn chống tăng… ra đời trong điều kiện không thể tưởng tượng nổi: thiếu máy móc, thiếu nguyên liệu, thậm chí thiếu cả ánh sáng.

Tôi còn nhớ có lần, một thí nghiệm thất bại khiến cả đội suýt gặp nguy hiểm. Nhưng ông không trách ai. Ông chỉ lặng lẽ phân tích sai sót, rồi động viên:

"Thất bại là để thành công vững chắc hơn. Quan trọng là ta không được bỏ cuộc."

Dưới sự dẫn dắt của ông, chúng tôi dần trưởng thành. Những sản phẩm đầu tiên được đưa ra chiến trường đã làm thay đổi cục diện nhiều trận đánh. Khi nghe tin vũ khí do chính tay mình làm ra đã tiêu diệt được xe tăng địch, chúng tôi ôm nhau mà khóc.

Nhưng ông Nghĩa vẫn vậy – lặng lẽ, ít nói, luôn đứng phía sau ánh hào quang. Ông không nhận công lao về mình, mà luôn nhắc đến sức mạnh của tập thể.

Nhiều năm sau, khi đất nước hòa bình, tôi mới hiểu hết tầm vóc của người thầy năm xưa. Ông không chỉ là một nhà khoa học, mà còn là người đã thắp lên ngọn lửa tự lực, tự cường cho cả một thế hệ.

Giờ đây, mỗi khi nhớ lại những năm tháng “hoa lửa”, tôi vẫn thấy hình ảnh ông giữa núi rừng – một con người nhỏ bé nhưng mang trong mình ý chí lớn lao.

Ngọn lửa mà ông thắp lên ngày ấy… vẫn còn cháy mãi trong lòng chúng tôi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn