NGỌN LỬA THANH XUÂN TRÊN THAO TRƯỜNG: BƯỚC CHUYỂN MÌNH CỦA LỊCH SỬ (Ký ức quân ngũ của cựu chiến binh Phạm Văn Đoan)
NGỌN LỬA THANH XUÂN TRÊN THAO TRƯỜNG: BƯỚC CHUYỂN MÌNH CỦA LỊCH SỬ (Ký ức quân ngũ của cựu chiến binh Phạm Văn Đoan)
NGỌN LỬA THANH XUÂN TRÊN THAO TRƯỜNG: BƯỚC CHUYỂN MÌNH CỦA LỊCH SỬ
(Ký ức quân ngũ của cựu chiến binh Phạm Văn Đoan)
Chương 1: Ký ức tuổi thơ và âm hưởng của những bản hùng ca (1971 - 1992)
Bác Phạm Văn Đoan sinh năm 1971, lớn lên trong giai đoạn đất nước vừa trải qua muôn vàn khói lửa. Tuổi thơ của cậu bé Đoan có lẽ đã in đậm hình ảnh những đoàn quân xẻ dọc Trường Sơn, rồi lại chứng kiến những người anh, người chú ở xóm làng khoác ba lô lên biên giới phía Bắc hay sang chiến trường Tây Nam.
Dù không trực tiếp cầm súng đánh giặc ngoại xâm, nhưng thế hệ sinh năm 1971 được nuôi dưỡng bởi chính những câu chuyện bi tráng của các bậc cha anh. Họ hiểu thấu tận tâm can rằng: Để có được bầu trời bình yên không còn tiếng còi báo động, dân tộc này đã phải trả một cái giá quá đắt. Và sứ mệnh của thế hệ thanh niên lớn lên trong hòa bình là phải bảo vệ vững chắc sự bình yên ấy.
Chương 2: Nhập ngũ giữa buổi bình minh Đổi Mới (12/09/1992)
Ngày 12/09/1992, chàng thanh niên 21 tuổi Phạm Văn Đoan hăng hái lên đường nhập ngũ. Đây là một thời điểm mang tính bước ngoặt của đất nước. Quân tình nguyện Việt Nam đã rút hoàn toàn khỏi Campuchia (1989), quan hệ biên giới phía Bắc đã được bình thường hóa (1991). Đất nước ta chuyển mình mạnh mẽ vào công cuộc Đổi Mới, tập trung phát triển kinh tế.
Tuy nhiên, "Thái bình nên gắng sức, Non nước ấy ngàn thu". Quân đội ta bước vào giai đoạn chính quy, tinh nhuệ và từng bước hiện đại. Người lính nhập ngũ năm 1992 không ra mặt trận giáp mặt quân thù, nhưng họ bước vào một mặt trận mới: Mặt trận huấn luyện sẵn sàng chiến đấu.
Chương 3: Bản lĩnh người Tiểu đội trưởng (1992 - 1994)
Trong hơn hai năm quân ngũ, bác Phạm Văn Đoan đã nỗ lực rèn luyện và được cấp trên tin tưởng giao phó cấp bậc Hạ sĩ, đảm nhiệm chức vụ Tiểu đội trưởng.
Trong quân đội, Tiểu đội trưởng là "người anh cả" của một tiểu đội, là người trực tiếp bám sát, uốn nắn và dẫn dắt các chiến sĩ trẻ từ những ngày đầu bỡ ngỡ bước vào môi trường kỷ luật thép. Khẩu hiệu "Thao trường đổ mồ hôi, chiến trường bớt đổ máu" trở thành kim chỉ nam cho thế hệ của bác Đoan.
Những đêm hành quân dã ngoại mang vác nặng xuyên rừng, những buổi tập bắn đạn thật dưới cái nắng cháy da thịt, hay những giờ rèn luyện điều lệnh đội ngũ nghiêm trang... tất cả đã hun đúc nên bản lĩnh của người Hạ sĩ trẻ. Bác Đoan và những đồng đội thời bình chính là những thanh gươm được mài sắc, luôn trong tư thế sẵn sàng để hậu phương yên tâm kiến thiết đất nước.
Chương 4: Trở về dựng xây quê hương (1994)
Năm 1994, hoàn thành xuất sắc nghĩa vụ thiêng liêng với Tổ quốc, Hạ sĩ Phạm Văn Đoan cởi áo lính trở về địa phương.
Đất nước vắng bóng quân thù, người lính trẻ mang theo tác phong kỷ luật, sự bền bỉ và tinh thần đoàn kết học được từ quân ngũ để bước vào một "trận đánh" mới: Trận đánh xóa đói giảm nghèo, làm giàu cho gia đình và xóm làng. Bác trở thành những công dân nòng cốt, góp phần không nhỏ vào sự vươn mình của quê hương trong thời kỳ hội nhập.



