Ngọn lửa thắp sáng rừng đêm Đức Phổ
Nhân chứng: Bác sĩ, Liệt sĩ Đặng Thùy Trâm (qua những trang Nhật ký để lại).
Bối cảnh: Bệnh xá huyện Đức Phổ, Quảng Ngãi, những năm 1967 - 1970.
"Đời người phải trải qua giông tố nhưng không được cúi đầu trước giông tố. Khó khăn này có là gì so với máu xương của những người thương binh đang chảy ròng rã trên tay mình?" — Nhật ký Đặng Thùy Trâm.
Giữa rừng sâu Đức Phổ đầy muỗi mòng, vắt và sặc sụa mùi thuốc súng, một nữ bác sĩ trẻ Hà Nội với dáng người thanh mảnh, tâm hồn đầy chất thơ đã viết nên những trang sử bằng máu của chính mình. Đặng Thùy Trâm, rời thủ đô hoa lệ để xung phong vào chiến trường gian khổ nhất miền Trung, đã trở thành điểm tựa hồi sinh cho hàng trăm thương bệnh binh.
Bệnh xá dã chiến của chị liên tục phải di dời để tránh những trận càn quét của lính Mỹ. Trong điều kiện thiếu thốn đến cùng cực: không đủ thuốc gây tê, không có bông băng sạch, chị phải mổ cho thương binh bằng những dụng cụ thô sơ dưới ánh đèn măng-sông tù mù và tiếng bom rít trên đầu. Những lúc như thế, chị lại hát cho họ nghe để quên đi cơn đau thể xác. Trang nhật ký cuối cùng của chị khép lại vào ngày 20/6/1970, ngay trước khi chị ngã xuống trong một trận càn để bảo vệ những người thương binh của mình. Cuốn nhật ký bị một sĩ quan tình báo Mỹ lưu giữ suốt 35 năm trước khi trở về đất mẹ, trở thành biểu tượng bất tử cho lý tưởng sống cao đẹp của thế hệ thanh niên thời hoa lửa.



