NGỌN LỬA THỜI BÌNH CỦA NGƯỜI CỰU CHIẾN BINH
Khi nhắc đến “thời hoa lửa”, ta thường nghĩ về những năm tháng chiến tranh khốc liệt, nơi những người lính đã không tiếc tuổi xuân để bảo vệ Tổ quốc. Nhưng với tôi, “ngọn lửa” ấy không chỉ tồn tại trong quá khứ, mà vẫn đang âm thầm cháy trong cuộc sống hôm nay – qua những con người đã từng đi qua chiến tranh và vẫn tiếp tục cống hiến cho xã hội.
Một trong những tấm gương khiến tôi vô cùng kính phục là Nguyễn Đắc Tấn – một cựu chiến binh đang sinh sống tại thành phố Tuy Hòa, tỉnh Phú Yên. Ở tuổi 85, khi nhiều người đã chọn cuộc sống nghỉ ngơi, ông vẫn không ngừng đóng góp cho cộng đồng bằng những việc làm giản dị nhưng đầy ý nghĩa.
Ông là đảng viên với hơn 60 năm tuổi Đảng, từng trải qua chiến tranh và mang trong mình những vết thương của một thời bom đạn. Dù tuổi cao, sức yếu, những vết thương cũ vẫn thường xuyên tái phát, nhưng ông chưa bao giờ cho phép mình sống thụ động. Ngược lại, ông luôn tích cực tham gia các hoạt động xã hội, đặc biệt là trong giai đoạn phòng, chống đại dịch Covid-19.
Khi cả nước kêu gọi ủng hộ Quỹ vắc-xin phòng, chống dịch, ông là một trong những người tiên phong đóng góp. Không dừng lại ở đó, ông cùng gia đình và Hội Hữu nghị Việt – Nga tỉnh Phú Yên còn chung tay hỗ trợ máy sát khuẩn cho các đơn vị tuyến đầu. Những hành động ấy tuy không lớn lao về vật chất, nhưng lại mang giá trị tinh thần sâu sắc, thể hiện rõ tấm lòng của một người luôn hướng về cộng đồng.
Không chỉ quan tâm đến công tác phòng chống dịch, ông còn dành sự quan tâm đặc biệt cho giáo dục và đời sống tinh thần của người dân. Ông đã tặng sách cho thư viện, hỗ trợ địa phương trong các hoạt động xây dựng nông thôn mới, góp phần lan tỏa tri thức và tinh thần học tập trong cộng đồng.
Trên cương vị Chủ tịch Hội Hữu nghị Việt – Nga tỉnh Phú Yên, ông đã cùng tập thể xây dựng hội trở thành một trong những đơn vị tiêu biểu của khu vực miền Trung. Những đóng góp của ông không chỉ được địa phương ghi nhận mà còn được các tổ chức trong và ngoài nước biểu dương.
Điều khiến tôi cảm phục nhất ở ông không chỉ là những thành tích đạt được, mà chính là tinh thần sống tích cực và trách nhiệm với xã hội. Dù đã trải qua chiến tranh, mang thương tật và tuổi cao, ông vẫn giữ trong mình một “ngọn lửa” không bao giờ tắt – ngọn lửa của lòng yêu nước, của tinh thần cống hiến và của một trái tim nhân hậu.
Đối với tôi, ông chính là minh chứng rõ ràng nhất cho việc “thời hoa lửa” vẫn còn hiện diện trong thời bình. Không còn tiếng súng, không còn bom đạn, nhưng vẫn có những con người âm thầm tiếp tục chiến đấu – chiến đấu với khó khăn, với bệnh tật và với chính bản thân mình để sống có ích cho xã hội.
Là một người trẻ, tôi nhận ra rằng mình cần phải sống có trách nhiệm hơn, biết yêu thương và sẻ chia nhiều hơn. Bởi vì những điều tốt đẹp mà chúng ta đang có hôm nay là kết quả của biết bao hy sinh và cống hiến của thế hệ đi trước.
Xin gửi lời tri ân sâu sắc đến những cựu chiến binh như ông Nguyễn Đắc Tấn – những “ngọn lửa sống” vẫn đang âm thầm thắp sáng niềm tin và lan tỏa những giá trị tốt đẹp trong xã hội hôm nay.



