NGỌN LỬA THỜI HOA ĐỎ - CHUYỆN KỂ TỪ KÝ ỨC KHÁNG CHIẾN
Đó là câu chuyện của bà Nguyễn Thị Hạnh – cựu thanh niên xung phong trên tuyến Trường Sơn huyền thoại. Năm 1968, khi vừa tròn 18 tuổi, cô gái Hà Nội gác lại mái trường, rời xa gia đình, mang theo cuốn sổ nhỏ và bức ảnh chụp cùng mẹ để lên đường vào Nam. Những ngày đầu, đôi tay còn non chưa quen cuốc xẻng, bà đã phải học cách san lấp hố bom, kéo phà qua sông giữa tiếng máy bay gầm rú. “Có những đêm, bom B52 cày nát cả quả đồi. Tụi tôi phải chạy dọc hầm trú ẩn, nắm chặt tay nhau, hát để không khóc
Họ ra đi khi tuổi xuân còn xanh mơn mởn, khi trái tim lần đầu biết rung động trước những lời hẹn còn dang dở. Họ trở về khi mái tóc đã điểm sương, mang theo ký ức của một thời khói lửa không thể phai mờ. Dẫu năm tháng trôi qua, trong tâm trí những con người ấy, ngọn lửa của tuổi trẻ năm xưa vẫn luôn âm ỉ cháy.
Đó là câu chuyện của bà Nguyễn Thị Hạnh – cựu thanh niên xung phong trên tuyến Trường Sơn huyền thoại. Năm 1968, khi vừa tròn 18 tuổi, cô gái Hà Nội gác lại mái trường, rời xa gia đình, mang theo cuốn sổ nhỏ và bức ảnh chụp cùng mẹ để lên đường vào Nam. Những ngày đầu, đôi tay còn non chưa quen cuốc xẻng, bà đã phải học cách san lấp hố bom, kéo phà qua sông giữa tiếng máy bay gầm rú. “Có những đêm, bom B52 cày nát cả quả đồi. Tụi tôi phải chạy dọc hầm trú ẩn, nắm chặt tay nhau, hát để không khóc”, bà nhớ lại.
Trong ký ức của bà, có một cái tên không thể quên – Lan, cô gái Nghệ An mới 19 tuổi, mái tóc dài còn vương mùi bồ kết. Trong một trận càn ác liệt tại đường 9 – Nam Lào, Lan đã lấy thân mình che chắn cho bộ đàm của đơn vị. Trước lúc hy sinh, cô chỉ kịp nhắn nhủ: “Chị nhớ viết thư về cho mẹ em… bảo mẹ đừng chờ nữa.” Hơn nửa thế kỷ trôi qua, ký ức ấy vẫn khiến bà Hạnh nghẹn ngào, bởi có những nỗi đau không dễ gọi thành lời.
Không chỉ trong kháng chiến chống Mỹ, những năm tháng chống Pháp cũng ghi dấu biết bao hy sinh. Ông Trần Văn Bảy – cựu chiến binh từng tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ – vẫn nhớ như in ngày mở màn trận đánh vào Him Lam. Trong suốt 56 ngày đêm, những người lính phải vác từng bao gạo, từng thùng đạn băng rừng, chịu đói khát, bệnh tật và bom đạn. “Có lúc tưởng không trụ nổi, nhưng khi nghe tiếng còi xung phong, ai cũng lao lên. Tuổi trẻ ngày ấy không sợ chết chỉ sợ mất nước”, ông xúc động kể.
Những câu chuyện như thế đang dần lùi vào ký ức khi các nhân chứng ngày một ít đi. Chính vì vậy, việc lưu giữ lại những hồi ức ấy không chỉ là trách nhiệm, mà còn là sự tri ân. Mỗi câu chuyện, mỗi bức ảnh, mỗi lá thư được ghi lại sẽ trở thành cầu nối giữa quá khứ và hiện tại, giúp thế hệ hôm nay hiểu rằng hòa bình không phải điều hiển nhiên, mà được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả thanh xuân của biết bao con người.
Những ký ức thời hoa lửa vì thế không chỉ để nhớ, mà còn để soi chiếu vào hiện tại. Tuổi trẻ ngày ấy đã sống trọn vẹn bằng sự dấn thân và hy sinh, thì tuổi trẻ hôm nay càng cần sống có trách nhiệm, biết trân trọng hòa bình và không ngừng cống hiến. Ngọn lửa mà họ đã thắp lên vẫn còn cháy mãi, trở thành ánh sáng dẫn đường, nhắc nhở mỗi người rằng: khi Tổ quốc cần, tuổi trẻ luôn phải sẵn sàng dù trong chiến tranh hay trong hành trình dựng xây đất nước hôm nay.



