NGỌN LỬA THỦY TRIỀU
Ký ức của một người lính già về trận đánh năm 1964, nơi chiến thắng không chỉ được đo bằng vũ khí thu được mà còn bằng lòng nhân hậu giữa chiến tranh.
Sáu mươi mốt năm đã trôi qua, nhưng trong trí nhớ ông Võ Ngọc Thanh, ngọn lửa của trận đánh năm 1964 vẫn chưa từng nguội tắt. Khi ấy, ông mới là một chiến sĩ trẻ trong đội hình gồm sáu người thuộc đại đội 219, huyện đội Đức Phố, Quảng Ngãi, do ông Ngô Đức Tấn trực tiếp chỉ huy. Họ bí mật thâm nhập ấp chiến lược Thủy Triều, vừa huấn luyện lực lượng du kích địa phương, vừa cải tạo những đoạn giao thông hào rời rạc thành một hệ thống liên hoàn, sẵn sàng đối phó với mọi cuộc càn quét.
Sáng 12/10/1964, quân đối phương chia lực lượng thành hai mũi tiến vào làng. Khi vòng vây siết chặt, bộ đội và du kích đồng loạt nổ súng. Lựu đạn vang lên dồn dập, xé tan đội hình tiến công. Bị đánh bất ngờ, đối phương hoảng loạn tháo chạy, bỏ lại nhiều vũ khí.
Ngôi làng nhỏ ven sông bỗng rộn ràng tiếng reo vui khi hơn chục khẩu súng được thu về, kịp thời trang bị cho du kích. Không cam chịu thất bại, địch tiếp tục tổ chức nhiều đợt phản công, có cả pháo binh yểm trợ, nhưng tất cả đều bị chặn đứng trước sự kiên cường của lực lượng tại chỗ.
Trong ký ức ông Thanh, điều in đậm nhất không chỉ là chiến công, mà là mệnh lệnh đầy nhân nghĩa của người chỉ huy. Sau trận đánh, ông Ngô Đức Tấn yêu cầu y tá băng bó cho cả thương binh phía bên kia, rồi nhờ dân làng khiêng họ lên Quốc lộ 1 để được cứu chữa. Chính điều ấy khiến chiến thắng Thủy Triều trở thành một kỷ niệm không thể phai mờ.



