Cựu Thanh niên xung phong

Ngọn Lửa Trên Đèo Gió

Một ký ức bi tráng nơi vùng cao Bắc Hà, khi những con người bình dị đã giữ vững ngọn lửa cách mạng giữa núi rừng lạnh giá và hiểm nguy cận kề.

Đắk Lắk06/05/2026Trần Gia Khánh (Trường TH Trần Quốc Tuấn, Cư Bao)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Vàng A Sính, người Mông sinh ra ở một bản nhỏ gần Bắc Hà. Những năm ấy, núi rừng quê tôi không còn yên bình như trước. Tin tức về cách mạng len lỏi theo từng bước chân người đi chợ, theo từng lời thì thầm bên bếp lửa. Tôi mới mười bảy tuổi khi lần đầu gặp các cán bộ. Họ đến vào một đêm mưa lạnh, trú trong căn nhà gỗ của gia đình tôi. Người dẫn đầu là một anh bộ đội trẻ, ánh mắt cương nghị. Anh nói với cha tôi:
“Chúng tôi cần sự giúp đỡ của bà con. Đất nước đang cần.” Cha tôi gật đầu không do dự. Từ đó, ngôi nhà nhỏ của chúng tôi trở thành điểm liên lạc bí mật. Những ngày sau, tôi được giao nhiệm vụ dẫn đường qua các con đèo hiểm trở. Đèo gió ở vùng Bắc Hà nổi tiếng dốc đứng, sương mù dày đặc, chỉ sơ sẩy là có thể rơi xuống vực. Nhưng chúng tôi vẫn đi, vì phía sau là niềm tin vào một ngày mai khác. Có một đêm, chúng tôi đang băng qua đèo thì phát hiện địch đang phục kích phía trước. Gió rít từng cơn, lạnh buốt. Người cán bộ ra hiệu tắt hết đuốc, chỉ giữ lại một đốm lửa nhỏ được che trong ống tre. Anh ghé sát tai tôi:
“Ngọn lửa này không được tắt. Nó là tín hiệu cho anh em phía sau.” Tôi ôm chặt ống tre, cảm nhận hơi ấm le lói trong tay. Trong bóng tối mịt mùng, ánh lửa nhỏ ấy trở thành thứ duy nhất dẫn đường. Chúng tôi men theo vách núi, lặng lẽ vượt qua vòng vây. Có lúc tưởng như không thể đi tiếp, nhưng mỗi khi nhìn vào ánh lửa, tôi lại thấy lòng mình vững lại. Khi đến được điểm tập kết, anh em phía sau lần lượt xuất hiện. Người cán bộ nhìn tôi, mỉm cười:
“Cháu giữ được lửa, là giữ được đường sống cho cả đội.” Tôi không nói gì, chỉ siết chặt bàn tay đã lạnh cóng, nhưng trong lòng thì nóng rực. Nhiều năm sau, khi chiến tranh qua đi, tôi trở lại con đèo cũ ở Bắc Hà. Gió vẫn thổi, sương vẫn phủ, nhưng mọi thứ đã yên bình hơn. Tôi đứng lặng hồi lâu, nhớ lại đêm hôm ấy — đêm mà một ngọn lửa nhỏ đã dẫn lối giữa bóng tối, và cũng là ngọn lửa đã thắp lên lòng dũng cảm trong trái tim của một chàng trai trẻ như tôi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn