Ngọn Lửa Trên Đỉnh Chư Păh
Trong những năm tháng chiến tranh, vùng đất Gia Lai là nơi diễn ra nhiều trận đánh ác liệt. Câu chuyện được kể lại qua lời của một người lính trẻ từng tham gia vận chuyển lương thực và cứu giúp đồng đội giữa núi rừng Chư Păh, thể hiện tinh thần đoàn kết và lòng dũng cảm trong thời hoa lửa.
Tôi là Nguyễn Văn Hòa, quê ở Gia Lai. Đã hơn nửa thế kỷ trôi qua, nhưng mỗi lần nhìn về dãy núi Chư Păh hùng vĩ, tôi lại nhớ đến một đêm không thể nào quên của thời hoa lửa.
Năm ấy, tôi là chiến sĩ trong một đơn vị hoạt động tại khu vực phía bắc tỉnh Gia Lai. Những cánh rừng bạt ngàn vừa là nơi che chở, vừa là nơi chứng kiến biết bao gian khổ của những người lính.
Một chiều cuối mùa mưa, đơn vị tôi nhận nhiệm vụ đưa lương thực và thuốc men đến một trạm quân y nằm sâu trong rừng. Đường đi rất khó khăn vì mưa lớn kéo dài nhiều ngày, đất đỏ bazan trơn trượt khiến việc di chuyển càng thêm vất vả.
Đêm xuống, đoàn chúng tôi lặng lẽ băng qua những con suối và những sườn đồi. Tiếng gió thổi qua rừng cây nghe như những bản nhạc buồn giữa núi cao. Ai cũng thấm mệt nhưng vẫn cố gắng tiến về phía trước.
Khi còn cách điểm đến không xa, một trận pháo kích bất ngờ làm cả khu vực rung chuyển. Đất đá tung lên mù mịt. Chúng tôi nhanh chóng tìm nơi trú ẩn rồi kiểm tra lại đội hình.
Lúc ấy, tôi phát hiện người đồng đội thân thiết là Lê Văn Thành bị thương ở chân và không thể tự đi được. Mặc cho khó khăn, cả tổ quyết định thay nhau dìu anh và chia nhau mang phần hàng hóa còn lại.
Con đường vốn đã khó đi nay càng gian nan hơn. Có lúc chúng tôi phải men theo vách đất trơn trượt, có lúc phải lội qua dòng suối nước chảy xiết. Thế nhưng không một ai nghĩ đến việc bỏ cuộc.
Gần sáng, ánh bình minh bắt đầu xuất hiện phía sau những ngọn núi Chư Păh. Cả đoàn cuối cùng cũng đến được trạm quân y an toàn. Số thuốc men được chuyển đến kịp thời cho những người đang cần cứu chữa.
Nhìn những thùng hàng được bàn giao đầy đủ, ai nấy đều nở nụ cười nhẹ nhõm. Anh Thành được các y sĩ chăm sóc chu đáo và dần hồi phục sức khỏe.
Nhiều năm sau ngày hòa bình, tôi có dịp trở lại nơi ấy. Những con đường đất đỏ ngày nào giờ đã rộng mở, những ngôi làng đã đông vui hơn. Đứng trên đỉnh đồi nhìn xuống, tôi nhớ về những đồng đội đã cùng nhau vượt qua gian khổ giữa núi rừng Gia Lai.
Thời gian có thể làm thay đổi cảnh vật, nhưng ký ức về tình đồng đội, lòng dũng cảm và tinh thần vượt khó của những con người trong thời hoa lửa sẽ mãi còn trong trái tim tôi.
Đó là câu chuyện tôi luôn kể cho con cháu nghe mỗi khi nhắc về những năm tháng không thể nào quên trên mảnh đất Gia Lai anh hùng.



