Ngọn Lửa Trên Đỉnh Đèo (2)
Câu chuyện kể lại ký ức của nhân chứng Trần Minh Đức về những năm tháng chiến tranh ác liệt trên một con đèo chiến lược. Trong bom đạn và hiểm nguy, những người lính trẻ vẫn kiên cường giữ đường, bảo vệ tuyến vận chuyển quan trọng. Qua lời kể của ông, một thời “hoa lửa” hiện lên với sự hy sinh, lòng dũng cảm và tình đồng đội sâu sắc.
Năm 1971, khi vừa tròn hai mươi tuổi, Trần Minh Đức rời quê nhà để tham gia lực lượng công binh. Nhiệm vụ của ông và đồng đội là sửa đường, phá bom và giữ cho con đèo chiến lược luôn thông suốt để những đoàn xe tiếp tế có thể đi qua.
Mỗi ngày, họ phải đối mặt với nguy hiểm. Bom rơi có thể đến bất cứ lúc nào. Nhưng trong lòng những người lính trẻ khi ấy, nỗi sợ dường như nhỏ bé hơn trách nhiệm của mình.
Một đêm mưa lạnh, sau một trận oanh tạc dữ dội, con đường trên đèo bị phá hỏng hoàn toàn. Nếu không sửa kịp trước bình minh, đoàn xe tiếp tế sẽ không thể đi qua. Ông Đức cùng đồng đội lập tức lao vào công việc. Họ đào đất, lấp hố bom, kéo từng tảng đá lớn trong ánh đèn pin yếu ớt.
Có lúc máy bay quay lại, mọi người phải nằm ép xuống đất. Khi tiếng động cơ xa dần, họ lại đứng dậy tiếp tục làm việc, như thể thời gian không cho phép họ dừng lại.
Gần sáng, con đường cuối cùng cũng được sửa xong. Khi đoàn xe đầu tiên lăn bánh qua con đèo, ánh đèn xe chiếu sáng những gương mặt lấm lem bùn đất nhưng đầy nụ cười.
Nhiều năm sau, khi kể lại câu chuyện ấy, Trần Minh Đức vẫn nói rằng điều đáng nhớ nhất không phải là sự khốc liệt của chiến tranh, mà là tình đồng đội và niềm tin rằng mọi hy sinh khi ấy đều vì một ngày mai yên bình.
Đối với ông, ký ức về những đêm sửa đường dưới bom đạn vẫn giống như một ngọn lửa nhỏ – ngọn lửa của lòng dũng cảm và tình người trong một thời hoa lửa


