Cựu Thanh niên xung phong

NGỌN LỬA TRÊN ĐỈNH ĐÈO

Câu chuyện kể về một đêm khắc nghiệt khi tập thể phải giữ vững vị trí trong điều kiện gió lớn và giá lạnh. Trong khoảnh khắc tưởng như không thể tiếp tục, một hành động giản dị đã trở thành biểu tượng của tinh thần không bỏ cuộc.

Điện Biên25/02/2026Khoàng Văn Trường (Đoàn Phường Mường Lay)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

kể rằng, có một đêm trên đỉnh đèo cao, gió thổi mạnh đến mức người ta phải đứng sát vào nhau mới giữ được thăng bằng.

Đêm ấy, nhiệm vụ của tổ là giữ liên lạc và đảm bảo tín hiệu không bị gián đoạn. Trên đỉnh đèo chỉ có một bếp lửa nhỏ làm điểm định vị.

Nhưng gió lớn liên tục quật tắt lửa.

Mỗi lần lửa tắt, cả nhóm lại nhóm lại từ đầu. Củi ướt, tay lạnh, mắt cay vì khói.

Có người nói:

“Hay mình tạm xuống thấp một chút, chờ gió dịu lại?”

Nhưng nếu rời vị trí, tín hiệu sẽ mất.

Ông Khai khi ấy là người lớn tuổi nhất trong nhóm. Ông nhìn quanh, rồi nói một câu rất ngắn:

“Lửa tắt thì nhóm lại. Chỉ cần còn người ở đây, lửa sẽ còn.”

Không ai đáp.

Nhưng tất cả cùng ngồi xuống thành vòng tròn, dùng chính thân mình chắn gió. Người giữ mồi lửa, người che củi, người thổi từng hơi nhẹ nhất.

Gió rít lên từng cơn.

Có lúc ngọn lửa chỉ còn là một đốm đỏ nhỏ bằng đầu ngón tay.

Một đồng chí trẻ nhìn đốm than ấy và nói nhỏ:

“Chỉ còn thế này thôi sao?”

Ông Khai trả lời:

“Chỉ cần còn một đốm, vẫn có thể thành lửa.”

Cả nhóm kiên trì giữ lấy đốm than ấy. Không ai rời vị trí.

Rồi, khi gió dịu đi trong khoảnh khắc ngắn ngủi, ngọn lửa bùng lên trở lại.

Không lớn. Không rực rỡ.

Nhưng đủ sáng.

Sáng đến mức nhìn rõ gương mặt từng người – mệt mỏi nhưng kiên định.

Nhiều năm sau, trong một buổi nói chuyện với đoàn viên thanh niên, ông Khai được hỏi:

“Điều gì khiến các bác không bỏ cuộc lúc ấy?”

Ông nhìn xa xăm, rồi nói:

“Vì chúng tôi hiểu một điều – nếu người giữ lửa rời đi, lửa sẽ tắt thật. Nhưng nếu còn người ngồi lại, dù chỉ một người, lửa sẽ không bao giờ tắt hẳn.”

Ông dừng lại vài giây.

Rồi nói thêm:

“Các cháu hôm nay không cần giữ lửa trên đỉnh đèo. Nhưng các cháu đang giữ lửa cho địa phương, cho tập thể, cho tương lai. Đừng rời vị trí của mình khi khó khăn nhất.”

Cả hội trường im lặng.

Không phải vì câu chuyện có điều gì quá bi tráng.

Mà vì ai cũng hiểu, trong cuộc sống hôm nay –
khi đối mặt với áp lực, thử thách, mệt mỏi –
mỗi người đều có lúc chỉ còn lại “một đốm than nhỏ”.

Nhưng nếu còn giữ được đốm than ấy,
nếu còn người ngồi lại bên nhau,
thì ngọn lửa sẽ lại bùng lên.

Những “hoa lửa” năm xưa không phải là những ngọn lửa lớn nhất.

Họ chỉ là những người không rời đi khi lửa sắp tắt.

Và chính điều đó
đã làm nên ánh sáng cho cả một thời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn