Mẹ Việt Nam Anh hùng

NGỌN LỬA TRÊN ĐỈNH ĐÈO

NGỌN LỬA TRÊN ĐỈNH ĐÈO

Quảng Ninh28/02/2026CHI ĐOÀN KHU PHỐ TIỀN PHONG 2 (Đoàn Phường Liên Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, trên một cung đèo hiểm trở thuộc tuyến vận tải chiến lược, tổ thanh niên xung phong gồm bảy người nhận nhiệm vụ giữ cho mạch đường thông suốt. Đèo cao, sương mù dày đặc, ban ngày máy bay địch quần thảo, ban đêm pháo sáng treo lơ lửng như những con mắt lạnh lùng soi rọi từng tấc đất.

Hạnh – cô gái nhỏ nhất tổ – mới tròn hai mươi tuổi. Đôi tay còn vương mùi lúa quê nhà nhưng đã chai sần vì cuốc đá, vá đường. Mỗi lần bom rơi làm sạt lở, cả tổ lao ra như những mũi tên, bất chấp đất đá còn nóng hổi. Họ hiểu rằng chỉ cần chậm một giờ, đoàn xe phía sau có thể mắc kẹt, hàng hóa không kịp vào chiến trường.

Một đêm, sau trận bom dữ dội, con đường bị khoét thành hố sâu. Hạnh cùng đồng đội làm việc suốt ba giờ liền trong mưa lạnh. Khi chiếc xe đầu tiên vượt qua an toàn, tài xế dừng lại, giơ cao nắm tay thay lời cảm ơn. Ánh đèn pha quét qua gương mặt lấm lem bùn đất của họ – những gương mặt trẻ trung nhưng ánh mắt kiên nghị.

Vài ngày sau, trong một trận ném bom khác, Hạnh bị thương nặng. Cô nắm tay đồng đội thì thầm: “Đừng để đèo tắt lửa.” Ngọn lửa mà cô nói không phải lửa bom, mà là lửa của ý chí.

Nhiều năm sau, cung đèo ấy đã trải nhựa phẳng lì. Người ta đặt một tấm bia nhỏ ghi nhớ những thanh niên xung phong đã giữ mạch đường năm ấy. Mỗi khi xe cộ qua lại tấp nập, ít ai biết rằng dưới lớp nhựa đường là tuổi xuân của những con người đã sống một thời hoa lửa rực sáng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn