Cựu Thanh niên xung phong

Ngọn Lửa Trên Đỉnh Đèo

Câu chuyện kể lại ký ức của một người lính trẻ trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt ở vùng núi Tây Bắc. Giữa bom đạn và gian khổ, tình đồng đội và lòng yêu nước đã giúp họ vượt qua tất cả, để giữ vững con đường tiếp tế quan trọng cho tiền tuyến.

Lai Châu10/03/2026Hoàng Thị Khánh (Xã Tân Uyên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, khi đất nước còn chìm trong khói lửa, chàng trai trẻ Nguyễn Văn Bình rời quê hương để lên đường nhập ngũ. Anh được điều về một đơn vị làm nhiệm vụ bảo vệ con đường vận chuyển lương thực và vũ khí qua một con đèo hiểm trở ở vùng núi Tây Bắc.

Những đêm mưa rừng lạnh buốt, cả đơn vị phải thay nhau canh gác và sửa đường sau mỗi trận bom. Máy bay địch thường xuyên quần thảo, ném bom xuống con đường nhỏ hẹp. Mỗi lần như vậy, đất đá đổ xuống chắn ngang lối đi, nhưng chỉ sau vài giờ, những người lính trẻ lại cùng nhau đào bới, mở lại đường cho xe tiếp tục tiến lên.

Một đêm nọ, bom rơi dồn dập khiến cả sườn đèo bốc cháy. Giữa khói lửa, Nguyễn Văn Bình cùng đồng đội vẫn lao ra cứu những thùng hàng còn nguyên vẹn. Họ hiểu rằng phía trước, những người lính nơi chiến trường đang chờ từng viên đạn, từng bao gạo.

Sau trận bom ấy, con đèo vẫn còn cháy âm ỉ. Nhưng ánh lửa không chỉ là dấu tích của chiến tranh – nó còn là biểu tượng của ý chí và lòng dũng cảm của những người lính trẻ.

Nhiều năm sau khi chiến tranh kết thúc, mỗi lần nhớ lại quãng thời gian ấy, Nguyễn Văn Bình vẫn nói:
“Thời hoa lửa tuy gian khổ, nhưng đó là quãng đời mà chúng tôi sống trọn vẹn nhất – sống vì Tổ quốc và vì nhau.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn