Cựu Thanh niên xung phong

NGỌN LỬA TRÊN ĐỈNH ĐÈO Ô QUÝ HỒ

Lai Châu16/07/2026Phan Văn Vĩnh (Chi đoàn PC07)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những người dành cả tuổi thanh xuân để đi tìm danh vọng, nhưng cũng có một thế hệ đã găm lại tuổi trẻ của mình nơi đại ngàn Tây Bắc, hóa thân thành những viên đá kê đường cho Tổ quốc hồi sinh.

Trong ký ức của bà Nguyễn Thị Hồng — cựu TNXP từng bám trụ tại tuyến đường 4D Lai Châu những năm tháng bom cày đạn xới — "hoa lửa" không phải là một phép ẩn dụ thơ mộng. Đó là sự thật. Đó là những đêm đông buốt giá trên đỉnh Ô Quý Hồ, sương muối phủ trắng vai áo rách, nhưng bàn tay vẫn cuốc đá, bổ bạt taluy thông đường. Hoa lửa là ánh lửa từ những quả bom nổ chậm được các cô gái, chàng trai tuổi mười tám, đôi mươi dũng cảm đánh bộc phá để thông tuyến cho xe chở khí tài ra mặt trận.

"Ngày ấy, tụi tôi không ai nghĩ đến sống chết. Chỉ biết nếu đường tắc một giờ, tiền tuyến sẽ đói đạn, đồng bào sẽ thêm đau", bà Hồng nheo đôi mắt đã mờ đục theo thời gian, cười hiền hậu. Mái tóc xanh thời con gái năm xưa giờ đã bạc trắng, nước da in hằn dấu vết của nắng gió vùng cao.

Chiến tranh lùi xa, những chàng trai, cô gái mở đường năm ấy không rời đi. Họ chọn ở lại, tiếp tục cắm bản, phát triển những đồi chè, vườn thảo quả xanh ngút ngàn, biến vùng đất từng chịu nhiều vết thương bom đạn thành những bản làng ấm no.

Thanh xuân của họ đã gửi lại những cung đường Lai Châu, nhưng ngọn lửa xung phong thì chưa bao giờ tắt. Nó vẫn cháy âm ỉ trong huyết quản của những người lính già, và đang tiếp tục được trao truyền cho thế hệ trẻ hôm nay — những người đang viết tiếp bài ca dựng xây biên cương tươi đẹp.

Tuổi trẻ ấy không có hoa hồng, chỉ có hoa lửa và lòng quả cảm! 🇻🇳

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn