Cựu Thanh niên xung phong

Ngọn Lửa Trên Đỉnh Hoàng Liên

Một ký ức chân thực nơi núi rừng Lào Cai, khi chiến tranh len lỏi đến từng bản làng heo hút, và lòng dũng cảm của con người đã thắp sáng giữa giá lạnh biên cương.

Đắk Lắk06/05/2026Vũ Thị Như Quỳnh (Trường TH Trần QUốc Tuấn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Vàng A Sử, người dân tộc Mông sinh ra và lớn lên dưới chân dãy Hoàng Liên Sơn. Năm đó, khi chiến tranh lan đến vùng biên giới Lào Cai, tôi mới mười tám tuổi. Không cầm súng ra trận như nhiều người, tôi cùng dân bản làm nhiệm vụ dẫn đường, vận chuyển lương thực và giúp bộ đội bám trụ nơi núi cao. Những con đường mòn quanh co giữa rừng già trở thành huyết mạch. Ban ngày chúng tôi ẩn mình trong sương mù, ban đêm lặng lẽ bước đi, gùi trên lưng từng bao gạo, từng hòm đạn. Cái lạnh cắt da của núi cao không đáng sợ bằng tiếng máy bay và những loạt bom bất ngờ dội xuống. Một đêm, khi tôi đang dẫn một tổ bộ đội vượt qua sườn núi gần đỉnh cao nhất của dãy Hoàng Liên Sơn, ánh pháo sáng bất ngờ xé toạc bầu trời. Kẻ địch đã phát hiện ra tuyến đường. “Ẩn xuống!” – người chỉ huy ra lệnh. Nhưng chưa kịp tản ra, một tiếng nổ vang lên. Đất đá đổ xuống như thác. Tôi bị hất văng, tai ù đi. Khi tỉnh lại, tôi thấy một chiến sĩ bị kẹt dưới tảng đá lớn, chân không thể cử động. Anh nhìn tôi, giọng run run:
“Đừng bỏ tôi lại…” Trong khoảnh khắc ấy, tôi biết mình không thể rời đi. Dù bom có thể quay lại bất cứ lúc nào, tôi vẫn lao đến, cùng một người khác cố nhấc tảng đá. Tay tôi rớm máu, hơi thở đứt quãng, nhưng cuối cùng chúng tôi cũng kéo được anh ra. Không thể đi nhanh, chúng tôi phải dìu anh men theo vách núi, từng bước một trong bóng tối. Gió rít từng cơn, lạnh buốt, nhưng mồ hôi vẫn chảy ướt lưng áo. Phía xa, ánh lửa vẫn lập lòe—không biết là pháo sáng hay cháy rừng. Khi đưa được anh về đến lán an toàn, anh nắm tay tôi thật chặt:
“Nếu còn sống… tôi sẽ quay lại đây…” Nhiều năm sau, chiến tranh qua đi. Tôi vẫn ở lại mảnh đất Lào Cai, vẫn đi trên những con đường xưa, nhưng giờ đây không còn tiếng bom đạn. Một ngày nọ, một người đàn ông tìm đến bản tôi. Anh chống nạng, nhưng ánh mắt thì không đổi. Đó chính là người chiến sĩ năm xưa. Chúng tôi nhìn nhau, không cần nói nhiều. Giữa đỉnh núi lộng gió, tôi chợt thấy như ngọn lửa năm nào vẫn còn cháy—không phải lửa chiến tranh, mà là ngọn lửa của tình người, của sự sống đã vượt qua tất cả. Và tôi hiểu rằng, dù thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng những gì nó để lại sẽ mãi không bao giờ tắt trong trái tim những người từng đi qua.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn