Ngọn lửa trên đỉnh núi
Ngọn lửa trên đỉnh núi
Ngày xưa, khi giặc ngoại xâm tràn qua miền biên viễn, những bản làng vùng núi chìm trong khói lửa. Con đường mòn men theo sườn núi trở thành tuyến liên lạc duy nhất giữa các làng và căn cứ kháng chiến.
Ở bản nhỏ dưới chân núi, có một chàng trai trẻ tên là Pao. Cha anh đã hy sinh trong một lần đưa thư vượt núi, mẹ anh ngày ngày thắp lửa bên bếp chờ tin con. Dù còn rất trẻ, Pao tình nguyện trở thành người liên lạc, mang công văn, lương thực vượt rừng sâu, suối dữ.
Một đêm mưa lạnh, giặc phục kích khắp lối mòn. Pao bị thương, nhưng vẫn cắn răng bò lên đỉnh núi cao nhất. Trước khi ngã xuống, anh châm lên ngọn lửa tín hiệu – dấu hiệu báo động cho cả vùng. Nhờ ánh lửa ấy, bộ đội kịp thời rút lui an toàn, bảo toàn lực lượng.
Sáng hôm sau, khi sương tan trên đỉnh núi, người ta chỉ còn thấy tro than âm ỉ và dấu chân loang máu. Pao đã nằm lại với núi rừng, nhưng ngọn lửa anh thắp lên đã trở thành biểu tượng của lòng yêu nước, sự hy sinh thầm lặng của đồng bào vùng cao trong những năm tháng lịch sử hào hùng.


