Bài viết

Ngọn lửa trên đỉnh núi đá

Câu chuyện tái hiện lại khoảnh khắc bi tráng trong chiến dịch Chiến dịch Điện Biên Phủ, khi người chiến sĩ Bế Văn Đàn đã lấy thân mình làm giá súng, góp phần giữ vững trận địa trong mưa bom bão đạn.

Đắk Lắk06/04/2026H Nhi Niê (YJ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

ôi là Lê Văn Hòa, khi ấy là một chiến sĩ liên lạc trẻ trong đơn vị. Những ngày tháng 5 năm 1954, chiến trường Điện Biên nóng như lửa đốt. Đất đá rung lên từng hồi bởi pháo địch, khói súng phủ kín cả bầu trời.

Hôm đó, đơn vị chúng tôi nhận lệnh giữ chốt trên một ngọn đồi đầy đá tai mèo. Địch phản kích dữ dội, từng đợt lính tràn lên như sóng. Khẩu trung liên của tổ chúng tôi bỗng chốc bị mất giá súng. Trong khoảnh khắc sinh tử, mọi thứ như chững lại.

Giữa làn đạn dày đặc, tôi thấy anh Bế Văn Đàn lao lên. Không một chút do dự, anh quỳ xuống, nâng khẩu súng trên vai mình, giọng dứt khoát:

“Bắn đi! Đừng lo cho tôi!”

Chúng tôi sững lại, nhưng không còn lựa chọn. Khẩu súng lại gầm lên, từng loạt đạn xé toang đội hình địch. Tôi thấy vai anh rung lên theo từng nhịp bắn, máu thấm dần qua áo. Nhưng anh vẫn giữ nguyên tư thế, như một bức tượng bất khuất giữa chiến trường.

Địch bị chặn đứng. Trận địa được giữ vững.

Khi tiếng súng tạm ngưng, chúng tôi lao đến… nhưng anh đã nằm lại. Gương mặt anh thanh thản, như vừa hoàn thành một nhiệm vụ thiêng liêng nhất.

Khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng có những con người đã hóa thành đất nước.

Ngọn đồi hôm đó vẫn còn, gió vẫn thổi qua những tảng đá xám. Nhưng với chúng tôi, nơi ấy mãi mãi là nơi ngọn lửa của anh Bế Văn Đàn bùng cháy – ngọn lửa của lòng dũng cảm, của sự hy sinh không gì sánh được.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn