NGỌN LỬA TRÊN ĐỈNH THẤT SƠN
Trên vùng núi Thất Sơn hùng vĩ, từng có những con người âm thầm làm nhiệm vụ giữa hiểm nguy cận kề.
Người liên lạc cách mạng là một trong những con người như thế. Dù không mang hào quang lớn lao, nhưng câu chuyện của Người liên lạc cách mạng vẫn luôn được người dân địa phương nhắc lại với sự kính trọng. Những năm tháng ấy thiếu ăn, thiếu mặc, bom đạn và hiểm nguy luôn cận kề, nhưng tinh thần của người dân An Giang chưa bao giờ lùi bước.
Có lần, giữa lúc tình hình căng thẳng nhất, Người liên lạc cách mạng vẫn quyết định tiếp tục công việc của mình. Người dân xung quanh từng khuyên nên tạm tránh đi nơi khác để giữ an toàn, nhưng Người liên lạc cách mạng chỉ im lặng rồi tiếp tục công việc như thường ngày. Chính sự bình tĩnh và lòng can đảm ấy đã tiếp thêm niềm tin cho nhiều người xung quanh.
Điều đáng quý nhất ở Người liên lạc cách mạng không nằm ở những lời nói lớn lao mà ở sự hy sinh âm thầm. Có những đêm thức trắng, có những bữa cơm vội vàng và cả những lần đối mặt hiểm nguy mà không một lời than vãn. Đối với thế hệ hôm nay, đó không chỉ là câu chuyện của quá khứ mà còn là bài học về trách nhiệm, tinh thần đoàn kết và lòng yêu quê hương.
Mỗi lần nhắc lại câu chuyện ấy, tôi càng cảm nhận rõ hơn rằng “thời hoa lửa” không chỉ tồn tại trong chiến tranh. Ngọn lửa ấy vẫn đang được giữ gìn qua từng việc làm đẹp, qua tinh thần cống hiến của tuổi trẻ hôm nay. Và chính những con người bình dị như Người liên lạc cách mạng đã góp phần làm nên vẻ đẹp của quê hương An Giang anh hùng.



