Cựu Thanh niên xung phong

Ngọn Lửa Trên Dốc Mây Lào Cai

Giữa núi rừng biên cương Lào Cai những năm chiến tranh ác liệt, một cô gái thanh niên xung phong đã chứng kiến và sống trong những khoảnh khắc mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau một nhịp thở—nhưng tình người vẫn cháy sáng như lửa.

Đắk Lắk06/05/2026Nguyễn Trần Hoàng Ngân (Trường TH Trần Quốc Tuấn, Cư Bao)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Trần Thị Hồng Nhung, năm ấy tôi vừa tròn mười chín tuổi, tình nguyện lên tuyến đường vận tải ở vùng cao Lào Cai. Nhiệm vụ của chúng tôi là giữ cho con đường thông suốt—con đường nối hậu phương với tiền tuyến, dù bom đạn ngày đêm trút xuống. Con đường qua dốc Mây quanh co, một bên là vách đá dựng đứng, một bên là vực sâu hun hút. Mỗi lần xe qua, chúng tôi phải đứng canh, quan sát máy bay địch. Hễ nghe tiếng động lạ là lập tức ra hiệu cho xe dừng, hoặc nhanh chóng ngụy trang. Một buổi trưa, khi nắng rừng còn chưa kịp xuyên qua màn sương, tiếng máy bay gầm rú bất ngờ vang lên. Chúng tôi chưa kịp phản ứng thì loạt bom đã trút xuống. Đất đá tung mù, cây rừng đổ rạp, con đường bị cắt đứt hoàn toàn. Khi khói bụi còn chưa tan, tôi nghe thấy tiếng gọi yếu ớt từ phía dưới taluy. Tôi cùng một đồng đội lần theo tiếng gọi, phát hiện một anh lái xe bị kẹt trong cabin, chân bị đè bởi tảng đá lớn. “Đừng bỏ tôi…” – anh nói, giọng đứt quãng. Không suy nghĩ nhiều, chúng tôi dùng xà beng, tay không, thậm chí cả vai để cố nhấc tảng đá. Bom có thể quay lại bất cứ lúc nào. Mồ hôi, máu và đất bùn hòa vào nhau. Cuối cùng, chúng tôi kéo được anh ra, nhưng anh đã kiệt sức. Chúng tôi dìu anh vào một hốc đá an toàn. Tôi nắm tay anh, cảm nhận rõ từng nhịp đập yếu dần. Anh nhìn tôi, khẽ cười:
“Còn đường… là còn hy vọng…” Câu nói ấy theo tôi suốt những năm tháng sau này. Chiều hôm đó, chúng tôi lại tiếp tục san đường, lấp hố bom. Dù có mất mát, con đường vẫn phải sống. Những chuyến xe vẫn phải đi qua. Nhiều năm sau, khi trở lại Lào Cai, con đường xưa đã được trải nhựa phẳng lì. Không còn hố bom, không còn tiếng máy bay. Nhưng trong tôi, dốc Mây vẫn còn đó—với tiếng gọi giữa khói lửa, với bàn tay nắm chặt giữa sự sống và cái chết. Và tôi hiểu rằng, trong thời hoa lửa, chính những con người bình dị đã trở thành ngọn lửa—âm thầm, bền bỉ, và không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ngọn Lửa Trên Dốc Mây Lào Cai | Câu chuyện thời hoa lửa