Bài viết

Ngọn Lửa Trên Đồi Cát Đỏ

Ngọn Lửa Trên Đồi Cát Đỏ

Tây Ninh29/04/2026Đoàn xã Vĩnh Châu (Đoàn xã Vĩnh Châu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Văn Hòa vẫn nhớ như in buổi chiều hôm đó, khi bầu trời nhuốm màu đỏ quạch bởi khói bom. Đồi Cát Đỏ – cái tên do chính anh em đặt – vốn chỉ là một điểm trung chuyển nhỏ trên tuyến đường Trường Sơn, nhưng lại là nơi hứng chịu biết bao trận đánh ác liệt. Hòa khi ấy mới tròn hai mươi tuổi, cùng tổ thanh niên xung phong nhận nhiệm vụ san lấp hố bom, đảm bảo tuyến đường thông suốt cho xe qua. Bom vừa dứt, cả tổ lao ra làm việc, không ai bảo ai, chỉ có một suy nghĩ duy nhất: “Đường phải thông trước khi trời sáng.” Trong tổ của Hòa có một người anh thân thiết tên là Lê Minh Tuấn. Tuấn lớn hơn Hòa vài tuổi, lúc nào cũng cười, kể cả khi bom nổ sát bên. Anh hay nói:
“Còn sống là còn làm được việc, sợ gì!” Đêm hôm đó, khi cả tổ đang lấp hố bom cuối cùng, một loạt bom bất ngờ dội xuống. Mặt đất rung chuyển, cát đá tung lên như bão. Khi khói bụi tan đi, Hòa hoảng hốt gọi tên Tuấn nhưng không thấy trả lời. Mọi người tìm kiếm trong ánh đèn pin yếu ớt. Cuối cùng, họ phát hiện Tuấn bị vùi dưới lớp đất đá, vẫn còn thở nhưng rất yếu. Hòa và anh em đào bới bằng tay không, móng tay bật máu, chỉ mong kéo Tuấn ra kịp lúc. Tuấn mở mắt, nhìn Hòa, khẽ cười:
“Đừng lo cho anh… lo cho con đường… xe phải qua…” Đó là câu nói cuối cùng của anh. Sáng hôm sau, con đường được thông. Những đoàn xe vẫn lặng lẽ đi qua Đồi Cát Đỏ như chưa từng có điều gì xảy ra. Nhưng với Hòa, mỗi bánh xe lăn qua là một lần nhắc nhớ. Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, Hòa quay lại nơi xưa. Đồi Cát Đỏ giờ phủ đầy cây xanh, không còn dấu vết hố bom. Ông đứng lặng rất lâu, thắp một nén hương, thì thầm:
“Anh Tuấn, đường vẫn thông rồi… như anh mong.” Ngọn lửa năm xưa – ngọn lửa của tuổi trẻ, của lòng dũng cảm – có thể đã tắt trên chiến trường, nhưng vẫn cháy mãi trong ký ức của những người ở lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn