Ngọn Lửa Trên Đồi E1: Huyền Thoại Khẩu Sơn Pháo Một Người
Câu chuyện có thật về Khẩu đội trưởng Phùng Văn Khầu, người đã kiên cường bám trụ trận địa khói lửa Điện Biên Phủ, tự mình vận hành khẩu sơn pháo 75mm nặng nửa tấn khi toàn bộ đồng đội đã hy sinh hoặc bị thương.
Người pháo thủ ngắm bắn bằng... mắt thường
Giữa lòng chảo Điện Biên Phủ lập lòe bom đạn, Đồi E1 là một trong những điểm nóng ác liệt nhất. Chiều ngày 30 tháng 3 năm 1954, Khẩu đội trưởng Phùng Văn Khầu cùng Đại đội Sơn pháo 755 nhận lệnh phải tiêu diệt các lô cốt kiên cố của địch để mở đường cho bộ binh tiến công.
Cấp trên giao 30 viên đạn để phá hủy 4 lô cốt địch. Thế nhưng, chàng trai mồ côi người dân tộc Nùng ngày ấy lại đối mặt với một rào cản lớn: anh không biết chữ nên không thể sử dụng kính ngắm kỹ thuật phức tạp. Sau loạt đạn đầu tiên bắn không hiệu quả do chưa quen máy ngắm, Phùng Văn Khầu như ngồi trên đống lửa. Quyết không chịu lùi bước, anh đưa ra một quyết định táo bạo: mở khóa nòng pháo, áp sát mắt ghé sát vào nòng sắt để ngắm bắn trực tiếp theo trực giác. Kết quả thật kinh ngạc, chỉ với 22 phát đạn ngắm bằng mắt thường, khẩu đội của anh đã giật sập hoàn toàn cả 4 lô cốt, tiết kiệm cho đơn vị 8 viên đạn quý giá.
Khẩu pháo 500kg và trận chiến đơn độc
Đỉnh điểm hoa lửa diễn ra vào ngày 23 tháng 4 năm 1954. Quân Pháp điên cuồng phản kích, trút bão lửa đại bác xuống Đồi E1 để giành giật lại trận địa. Tiếng nổ đanh tai cày xới từng tấc đất, bụi khói bốc lên mù mịt bao phủ toàn bộ cứ điểm.
Dưới làn mưa đạn phản pháo dữ dội từ Mường Thanh, khẩu đội 9 người của Phùng Văn Khầu cứ vơi dần. Người này ngã xuống, người khác lao vào thay. Cho đến khi tiếng bom tạm dứt, xung quanh anh chỉ còn là sự im lặng đầy đau thương. Toàn bộ đồng đội đều đã hy sinh hoặc bị thương nặng. Giữa trận địa ngổn ngang, chỉ còn lại một mình Phùng Văn Khầu đứng vững bên khẩu sơn pháo 75mm nặng gần 500 kg.
Bình thường, một khẩu đội cần tới nhiều người để vận hành: người quan sát, người vác đạn, người nạp đạn, người giật cò. Giờ đây, anh Khầu phải tự mình làm tất cả. Anh vừa là người trinh sát phát hiện mục tiêu, tự mình ôm những viên đạn pháo nặng trịch nạp vào buồng nòng, rồi lại tự tay giật cò bắn trả. Bản thân anh bị sức ép của bom nổ đến mức tai chảy máu, ngất đi tỉnh lại nhiều lần. Nhưng cứ mỗi khi tỉnh dậy, nhìn thấy máu của đồng đội đã thấm đẫm mảnh đất đồi E, anh lại nghiến răng bám chặt lấy thân pháo.
Chính trong sự đơn độc kiên cường đó, Phùng Văn Khầu đã triệt hạ liên tiếp 4 khẩu pháo 105 ly, 2 khẩu đại liên và kích nổ một kho đạn của địch. Bộ binh ta dưới chân đồi reo hò vang dội khi thấy hỏa điểm cản bước họ đã bị dập tắt chỉ bằng những phát đạn bắn tỉa chuẩn xác từ khẩu sơn pháo của anh. Sự ngoan cường của một người lính đã giữ vững trận địa phòng ngự suốt 35 ngày đêm, góp công lớn cho chiến thắng cuối cùng.



