Cựu chiến binh

Ngọn Lửa Trên Đồi Không Tên

Một ký ức không thể phai mờ của người lính trẻ trong những ngày khốc liệt của chiến tranh, nơi tình đồng đội và lòng dũng cảm tỏa sáng giữa bom đạn.

An Giang13/04/2026Nguyễn Ngọc Phụng (xã Hòn Nghệ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Văn Hòa nhập ngũ năm 1968, khi vừa tròn 19 tuổi. Anh được điều vào một đơn vị bộ binh đóng quân tại một vùng đồi hoang vu, nơi mà bản đồ quân sự cũng chỉ ghi vỏn vẹn: “Đồi Không Tên”.

Đêm hôm đó, bầu trời đỏ rực bởi pháo sáng. Tiếng bom dội xuống như xé toạc không gian. Hòa cùng đồng đội bám trụ trong chiến hào chật hẹp, đất đá liên tục rơi xuống đầu. Bên cạnh anh là Trần Minh Đức – người bạn thân nhất từ ngày nhập ngũ.

“Dù có chuyện gì, cũng không được rời vị trí,” Đức nói, giọng run nhưng ánh mắt kiên định.

Rạng sáng, địch tràn lên đồi. Cuộc chiến giáp lá cà diễn ra trong hỗn loạn. Hòa nhớ rõ từng khoảnh khắc: tiếng gọi nhau giữa khói lửa, tiếng súng lạc nhịp, và cả ánh mắt của Đức khi lao lên phía trước để cứu một đồng đội bị thương.

Một tiếng nổ lớn vang lên. Khi Hòa tỉnh lại, mọi thứ xung quanh đã lặng đi. Anh tìm Đức trong tuyệt vọng… nhưng chỉ còn lại chiếc khăn tay thấm máu mà Đức từng giữ như báu vật.

Trận chiến kết thúc, ngọn đồi vẫn không có tên, nhưng với Hòa, nơi đó đã khắc sâu một phần cuộc đời anh. Nhiều năm sau, mỗi lần nhắm mắt, anh vẫn thấy ánh pháo sáng đêm ấy – và hình bóng người bạn đã nằm lại mãi mãi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn