Ngọn Lửa Trên Đồi Sim (1)
Một ký ức của người lính trẻ trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, khi tình đồng đội và lòng yêu nước trở thành ánh lửa soi đường giữa bom đạn. Câu chuyện kể lại khoảnh khắc sinh tử trên một ngọn đồi nhỏ, nơi một quyết định dũng cảm đã cứu cả đơn vị.
Tôi tên là Nguyễn Văn Lâm, năm đó vừa tròn hai mươi tuổi. Năm 1972, tôi là chiến sĩ thông tin trong một đơn vị bộ binh đóng quân gần một ngọn đồi đầy sim tím, chúng tôi gọi đơn giản là Đồi Sim.
Chiều hôm ấy, bầu trời xám nặng. Tiếng pháo từ xa vọng lại từng đợt. Đơn vị tôi nhận lệnh giữ đồi bằng mọi giá vì đây là điểm cao quan sát quan trọng.
Khoảng gần tối, pháo bắt đầu dội xuống. Đất đá tung lên như mưa. Đường dây thông tin nối về sở chỉ huy bị đứt. Nếu không nối lại, chúng tôi sẽ mất liên lạc hoàn toàn.
Trung đội trưởng nhìn tôi và nói ngắn gọn:
“Lâm, cậu đi được không?”
Tôi gật đầu. Không phải vì tôi không sợ, mà vì ai đó phải đi.
Tôi bò men theo chiến hào, lần theo đoạn dây bị đứt. Pháo vẫn nổ, ánh chớp lóe lên từng hồi. Khi tới chỗ dây đứt, tôi thấy đồng đội Trần Quang Hòa nằm đó, bị thương ở chân nhưng vẫn giữ chặt đầu dây.
Anh cười yếu ớt:
“May quá… cậu tới rồi.”
Chúng tôi nối lại đường dây trong ánh pháo sáng. Tay run vì đất lạnh và vì sợ, nhưng cuối cùng tín hiệu cũng thông.
Ngay sau đó, pháo binh của ta bắt đầu bắn yểm trợ chính xác theo tọa độ vừa truyền về. Địch phải rút khỏi sườn đồi.
Đêm đó, chúng tôi giữ được Đồi Sim.
Sau chiến tranh, mỗi lần nhớ lại, tôi vẫn nhớ rõ mùi đất ẩm, tiếng pháo rít và nụ cười của Hòa trong ánh pháo sáng. Đồi sim năm ấy chắc giờ đã mọc đầy cỏ và hoa tím như xưa.
Nhưng với tôi, nơi đó luôn là ngọn lửa của tuổi hai mươi — một ngọn lửa không bao giờ tắt. 🔥


