Ngọn lửa trên đồi Sim
Câu chuyện kể về một đêm chiến tranh ác liệt trên đồi Sim, nơi những người lính trẻ phải đối mặt với bom đạn và sự sống–cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Giữa khói lửa, tình đồng đội và lòng dũng cảm đã thắp lên một “ngọn lửa” không bao giờ tắt trong ký ức của người còn sống.
Tôi là Nguyễn Văn Hòa, năm ấy vừa tròn hai mươi tuổi, theo đơn vị hành quân lên đồi Sim – một vị trí trọng yếu mà địch liên tục đánh phá. Đêm đó, bầu trời không có trăng. Chỉ có ánh chớp của pháo sáng và những tiếng nổ xé toạc không gian. Đất dưới chân rung lên từng hồi như đang thở gấp. Chúng tôi nằm ép mình trong giao thông hào, tay siết chặt khẩu súng, chờ đợi. Bên cạnh tôi là Tuấn – cậu lính trẻ quê Nghệ An, mới nhập ngũ chưa đầy một năm. Tuấn hay cười, mỗi lần rảnh lại lôi cây harmonica ra thổi vài bản nhạc quê. Giữa chiến trường, tiếng nhạc ấy nghe lạc lõng mà ấm áp đến lạ. “Mai hết trận, tao thổi cho mày nghe bài mới nhé,” Tuấn nói nhỏ, giọng cố át đi tiếng bom. Tôi chưa kịp trả lời thì một loạt pháo rít lên, rồi nổ chát chúa ngay gần đó. Đất đá văng xuống như mưa. Tai tôi ù đi, mọi thứ trở nên hỗn loạn. Khi tỉnh lại, tôi thấy khói bụi mù mịt. Tôi quay sang gọi Tuấn. Không có tiếng trả lời. Tim tôi đập dồn dập. Tôi lần mò trong ánh sáng chập chờn, và rồi thấy Tuấn nằm đó, bất động. Chiếc harmonica vẫn còn trong túi áo cậu, dính đầy đất. Tôi không khóc. Không phải vì không đau, mà vì không còn nước mắt. Chiến tranh không cho phép người ta yếu đuối quá lâu. Trận đánh kéo dài đến gần sáng. Khi tiếng súng im dần, chúng tôi vẫn giữ được đồi Sim. Nhưng cái giá phải trả là những khoảng trống không thể lấp đầy. Sau này, mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn nghe thấy tiếng harmonica của Tuấn vang lên đâu đó giữa gió đồi. Như một ngọn lửa nhỏ, âm ỉ cháy trong tim tôi – nhắc rằng chúng tôi đã sống, đã chiến đấu, và đã không bao giờ quay lưng với nhau. Ngọn lửa ấy, tôi tin, sẽ không bao giờ tắt.



