Ngọn Lửa Trên Đồi Sim
Câu chuyện được kể lại bởi ông Nguyễn Văn Thành, một cựu thanh niên xung phong từng tham gia phục vụ trên tuyến đường vận tải trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Trong những năm tháng bom đạn khốc liệt, những con người bình dị đã sống, chiến đấu và hy sinh để giữ vững con đường tiếp tế. Câu chuyện nhỏ này là ký ức của ông về một đêm không thể quên trên ngọn đồi sim tím, nơi tình đồng đội và lòng dũng cảm tỏa sáng giữa “thời hoa lửa”.
Đó là một đêm mùa hè năm 1972. Trên tuyến đường vận tải chạy qua một ngọn đồi đầy sim tím, tiểu đội thanh niên xung phong của Nguyễn Văn Thành đang làm nhiệm vụ san lấp hố bom để xe vận tải có thể tiếp tục đi qua.
Trời tối đen như mực. Chỉ có ánh đèn pin bọc giấy đỏ le lói giữa rừng. Tiếng côn trùng hòa lẫn với tiếng máy bay gầm xa xa. Thành nhớ rõ lúc đó, cả đội vừa làm việc vừa thì thầm động viên nhau.
Bỗng từ phía chân trời, tiếng máy bay rít lên xé gió.
“Máy bay đến! Tất cả xuống hầm!” – tiểu đội trưởng hô lớn.
Nhưng lúc ấy, con đường vừa bị đánh sập một đoạn lớn. Nếu không lấp lại ngay, đoàn xe phía sau sẽ phải dừng lại, và hàng hóa, thuốc men cho chiến trường sẽ bị chậm.
Sau vài phút im lặng, cô gái nhỏ nhất đội – Lê Thị Hồng, mới 19 tuổi – đứng lên nói:
“Bom vừa rơi xong, chắc chúng chưa quay lại đâu. Mình tranh thủ làm nhanh đi.”
Không ai bảo ai, cả đội lại lao ra đường. Cuốc, xẻng và tay trần cùng làm việc. Đất đá được xúc lên, đổ xuống hố bom đang còn bốc khói.
Đúng lúc gần xong, tiếng máy bay lại rít lên lần nữa.
Một quả bom nổ chát chúa phía sườn đồi. Đất đá tung mù. Khi khói tan đi, Thành mới nhận ra Hồng đã bị thương do mảnh bom.
Dù vậy, cô vẫn cố nói trong hơi thở gấp:
“Đừng dừng lại… lấp nốt đi… xe phải qua…”
Cả tiểu đội vừa khóc vừa tiếp tục làm. Chỉ ít phút sau, con đường tạm thời được thông. Khi đoàn xe đầu tiên chạy qua, ánh đèn pha quét sáng cả đồi sim.
Trong ánh sáng ấy, những bông sim tím rung nhẹ trong gió, còn Hồng nằm yên, nắm chặt chiếc khăn quàng của đội.
Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã qua, Nguyễn Văn Thành quay lại ngọn đồi ấy. Con đường giờ đã rộng và yên bình. Sim vẫn nở tím mỗi mùa hè.
Ông đứng lặng rất lâu và khẽ nói:
“Ngày xưa, nơi này không chỉ có sim. Nơi này từng có những trái tim rực cháy như lửa.”


