Người có công giúp đỡ cách mạng

Ngọn lửa trên núi Nghĩa Lĩnh

Thái Nguyên17/08/2026Chi đoàn trường THCS Hùng Vương ((LĐ) Đoàn phường Lang Biang - Đà Lạt)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày ấy, vào thời các Vua Hùng dựng nước, dưới chân núi Nghĩa Lĩnh có một ngôi làng nhỏ. Người dân trong làng sống bằng nghề trồng lúa và săn bắt. Mỗi mùa mưa đến, nước sông dâng cao khiến ruộng đồng thường xuyên bị ngập.

Một năm nọ, mưa lớn kéo dài nhiều ngày. Nước từ trên núi đổ xuống, cuốn theo cây cối và đất đá. Dân làng hoang mang, không biết phải làm gì để bảo vệ mùa màng.

Tin ấy truyền đến tai Vua Hùng.

Nhà vua không ngồi chờ các quan tìm cách giải quyết mà tự mình cưỡi ngựa đến tận nơi. Nhìn những cánh đồng ngập nước và những mái nhà xiêu vẹo, Vua Hùng hỏi một cụ già:

— Theo cụ, điều người dân cần nhất lúc này là gì?

Cụ già đáp:

— Muốn giữ được làng, trước hết phải giữ được con đê. Nhưng chúng tôi không đủ người và sức để đắp lại con đê đã vỡ.

Vua Hùng nhìn dòng nước đang cuồn cuộn chảy rồi nói:

— Nếu người dân có thể góp sức, ta cũng sẽ cùng mọi người góp sức.

Nhà vua xuống ngựa, xắn tay áo cùng dân làng vận chuyển đất đá. Các quan và binh lính thấy vậy cũng lần lượt làm theo. Người vác đất, người chặt tre, người đóng cọc. Những người già lo nấu cơm, phụ nữ chuẩn bị nước uống, trẻ nhỏ nhặt từng cành cây mang đến.

Suốt nhiều ngày, mọi người cùng nhau làm việc.

Cuối cùng, con đê được dựng lại. Nước không còn tràn vào làng. Những cánh đồng được giữ lại, người dân có thể tiếp tục gieo trồng.

Đêm hôm ấy, Vua Hùng đứng trên con đê nhìn xuống ngôi làng. Một cậu bé chạy đến hỏi:

— Thưa Vua, tại sao người đứng đầu đất nước lại phải tự mình làm việc nặng như vậy?

Nhà vua mỉm cười:

— Làm vua không có nghĩa là đứng cao hơn mọi người. Làm vua là phải biết mình đang sống vì ai. Nếu dân đói, ta không thể yên lòng. Nếu dân gặp nạn, ta không thể đứng ngoài.

Cậu bé im lặng, ghi nhớ những lời ấy.

Nhiều năm sau, cậu bé ngày nào đã trở thành một người lớn có ích cho làng. Mỗi khi gặp khó khăn, cậu luôn nhớ đến ngọn lửa mà Vua Hùng đã thắp bên con đê năm ấy: ngọn lửa của sự đoàn kết và trách nhiệm.

Người dân trong vùng truyền câu chuyện từ đời này sang đời khác. Họ không nhớ chính xác con đê ngày ấy dài bao nhiêu, nhưng luôn nhớ một điều: khi người đứng đầu biết cùng nhân dân gánh vác khó khăn, mọi người sẽ có thêm sức mạnh để vượt qua thử thách.

Thông điệp: Câu chuyện ca ngợi tinh thần đoàn kết, trách nhiệm với cộng đồng và tình cảm gắn bó giữa người lãnh đạo với nhân dân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn