Ngọn lửa trong chiếc đèn dầu cũ
Ngọn lửa trong chiếc đèn dầu cũ
Tôi gặp bác Nam vào một buổi chiều tháng Ba đầy nắng tại căn nhà nhỏ cuối phố. Trên ngực áo bạc màu của bác, những tấm huy chương lấp lánh như đang kể về một thời thanh xuân rực lửa. Bác cười, nụ cười hiền hậu của một người đã đi qua mưa bom bão đạn, rồi bác chậm rãi kể cho tôi nghe về những ngày "hoa lửa" của thế hệ bác.
Đó là năm 1972, tại chiến trường Quảng Trị khốc liệt. Bác khi ấy mới mười chín tuổi, cái tuổi mà chúng tôi bây giờ vẫn còn đang ngồi trên giảng đường đại học, thì bác đã khoác lên mình bộ quân phục màu xanh lá dấn thân vào nơi "đất cày lên sỏi đá". Bác kể, kỷ niệm nhớ nhất không phải là tiếng pháo gầm vang, mà là hình ảnh chiếc đèn dầu hỏa nhỏ trong hầm trú ẩn.
Giữa những đêm vây hãm, khi bầu trời phía trên bị xé toạc bởi hỏa lực, dưới hầm sâu, những người lính trẻ vẫn chuyền tay nhau cuốn sổ chép thơ, những lá thư gửi về hậu phương dưới ánh đèn dầu leo lét. Bác Nam nhớ lại: "Lúc ấy, cái chết cận kề lắm, nhưng chẳng ai thấy sợ. Ánh đèn ấy nhỏ xíu nhưng soi rõ ánh mắt kiên cường của đồng đội. Chúng tôi hứa với nhau, đứa nào còn sống trở về phải học thật giỏi, làm việc thật tốt để bù đắp cho những người đã nằm lại."
Câu chuyện của bác bị ngắt quãng bởi những tiếng ho khan, nhưng đôi mắt bác thì vẫn sáng rực khi nhắc về hai chữ "Tổ quốc". Đối với thế hệ của bác, "thời hoa lửa" không chỉ là gian khổ, mà là sự hy sinh tự nguyện, là lý tưởng sống cao đẹp của những người trẻ tuổi sẵn sàng hiến dâng thanh xuân cho hòa bình dân tộc.
Rời nhà bác Nam, tôi mang theo câu chuyện về chiếc đèn dầu hỏa ấy vào lòng. Tôi nhận ra rằng, chúng ta – những người trẻ sinh ra trong hòa bình – đang được thừa hưởng một gia tài vô giá được xây đắp bằng máu và nước mắt. Ngọn lửa từ quá khứ ấy chưa bao giờ tắt, nó vẫn đang cháy âm ỉ và truyền sang tay chúng tôi. "Thời hoa lửa" của cha ông chính là bài học lớn nhất về lòng yêu nước, nhắc nhở chúng tôi phải sống trách nhiệm hơn, cống hiến nhiều hơn cho đất nước hôm nay.



