Bài viết

NGỌN LỬA TRONG ĐÊM

Hưng Yên22/12/2025HS lớp 8B - Trường TH&THCS Thái Giang sưu tầm (Trường TH&THCS Thái Giang sưu tầm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm ấy, bầu trời quê tôi không có trăng. Gió thổi hun hút qua những rặng tre, mang theo mùi khói và đất ẩm. Ông nội tôi – một cựu chiến binh – ngồi bên hiên nhà, chậm rãi kể lại câu chuyện của hơn nửa thế kỷ trước, khi ông còn là một chàng trai vừa tròn mười chín tuổi.

Năm đó, chiến tranh đang ở giai đoạn ác liệt nhất. Ông xung phong nhập ngũ, rời quê hương với hành trang là chiếc ba lô vải bạc màu và lời dặn dò ngắn gọn của mẹ: “Con đi vì nước, mẹ ở nhà chờ ngày con về”. Câu nói ấy theo ông suốt những năm tháng hành quân trên những cánh rừng đầy bom đạn.

Những ngày trên chiến trường, cái chết luôn cận kề. Bom rơi, đạn nổ, đồng đội ngã xuống ngay trước mắt. Có những đêm, ông và đồng đội phải đào hầm trú ẩn, chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm khô. Giữa gian khổ ấy, họ vẫn truyền cho nhau niềm tin bằng những câu chuyện về quê nhà, về ngày đất nước hòa bình.

Một đêm mưa lớn, đơn vị ông nhận nhiệm vụ giữ chốt ở tuyến đường huyết mạch. Địch đánh phá dữ dội, ánh pháo sáng xé toạc màn đêm. Khi hầm trú ẩn bị sập, ông bị thương ở chân, không thể di chuyển. Người đồng đội thân thiết nhất đã quay lại cõng ông ra khỏi làn bom đạn. Nhưng chính trong khoảnh khắc ấy, người đồng đội đã hy sinh. Ông sống sót, mang theo nỗi day dứt suốt đời.

Ngày hòa bình lập lại, ông trở về quê hương với đôi chân tập tễnh và ký ức không thể nào quên. Ông dựng lại ngôi nhà nhỏ, lập gia đình, làm lụng nuôi con. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, nhưng trong ánh mắt ông luôn ánh lên niềm tự hào lặng lẽ.

Mỗi tối, ông vẫn thắp một ngọn đèn dầu trước bàn thờ đồng đội đã khuất. Ông bảo: “Ngọn lửa này không chỉ để nhớ người đã ngã xuống, mà còn để nhắc chúng ta sống xứng đáng với hòa bình hôm nay”.

Câu chuyện kết thúc, đêm đã khuya. Tôi nhìn ngọn đèn leo lét trước hiên nhà, bỗng hiểu rằng thời hoa lửa không chỉ là những năm tháng chiến tranh, mà còn là ngọn lửa của lòng yêu nước, của sự hy sinh và trách nhiệm được truyền từ thế hệ đi trước sang thế hệ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn