Ngọn lửa trong đêm
Ngọn lửa trong đêm
Đêm Trường Sơn tối đen như mực. Giữa khu rừng sâu, một nhóm chiến sĩ ngồi quây quần quanh bếp lửa nhỏ để hong khô quần áo sau cơn mưa lớn. Ngọn lửa bập bùng soi rõ những gương mặt còn rất trẻ nhưng đã sạm đi vì khói bụi chiến tranh.
Anh Thành lấy trong ba lô ra cây harmonica cũ rồi thổi một khúc nhạc quê hương. Tiếng nhạc hòa cùng tiếng lửa cháy khiến ai cũng lặng người nhớ nhà. Có người nhớ mẹ già, có người nhớ người yêu nơi quê xa.
Bỗng từ phía xa vang lên tiếng máy bay địch. Cả đơn vị lập tức dập lửa, nhanh chóng ẩn nấp vào hầm trú ẩn. Sau trận bom, khu rừng tan hoang nhưng mọi người vẫn an toàn.
Đêm ấy, anh Thành lại nhóm lên một ngọn lửa mới. Anh cười: “Chừng nào lửa còn cháy, tụi mình còn niềm tin.”
Trong thời hoa lửa, những ngọn lửa nhỏ giữa rừng sâu không chỉ sưởi ấm con người mà còn giữ cho hy vọng về ngày hòa bình luôn rực sáng trong tim họ.


