Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Ngọn lửa trong đêm bản Nậm Pài

Câu chuyện kể lại ký ức của một người dân quân trẻ trong thời chiến, khi cả bản làng phải cùng nhau bảo vệ con đường tiếp tế cho bộ đội giữa bom đạn. Trong hoàn cảnh khắc nghiệt của chiến tranh, tình người và lòng dũng cảm đã trở thành “ngọn lửa” soi sáng những ngày tháng gian khó.

Lai Châu16/03/2026Lù Thị Huyền (Trường mầm non số 2 Tân Uyên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Hoàng Văn Lâm vẫn nhớ rõ một đêm mùa đông năm 1969, khi chiến tranh đang diễn ra ác liệt. Lúc đó ông mới hơn 20 tuổi, là dân quân của bản Nậm Pài, một bản nhỏ nằm gần tuyến đường mà bộ đội thường vận chuyển lương thực và thuốc men ra tiền tuyến.

Đêm hôm đó trời tối đen, gió lạnh thổi qua rừng già. Bất ngờ, tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời. Chỉ ít phút sau, bom bắt đầu rơi xuống khu vực gần con đường mòn. Cả bản hoảng hốt, nhưng ông Lâm cùng vài thanh niên trong bản lập tức chạy ra xem tình hình.

Một đoạn đường bị bom đánh sập, cây rừng đổ ngổn ngang, đất đá chắn kín lối đi. Nếu không dọn kịp, đoàn bộ đội vận chuyển phía sau sẽ không thể đi qua trong đêm.

Không ai bảo ai, bà con trong bản mang theo cuốc, xẻng và đuốc. Ánh lửa từ những bó đuốc bập bùng giữa rừng tối. Người già, thanh niên, phụ nữ cùng nhau kéo cây, xúc đất mở đường.

Ông Lâm kể rằng lúc ấy ai cũng mệt, tay rớm máu vì kéo cây và đào đất, nhưng không ai dừng lại. Mọi người chỉ nghĩ rằng nếu con đường thông, bộ đội ngoài kia sẽ có thêm lương thực và thuốc men.

Gần sáng, con đường cuối cùng cũng được dọn xong. Khi đoàn bộ đội đi qua, một chiến sĩ trẻ quay lại nói nhỏ: “Nhờ bà con mà chúng tôi kịp hành quân.”

Ông Lâm nói rằng câu nói ấy làm ông nhớ suốt cả cuộc đời. Trong những năm tháng “thời hoa lửa”, ngọn lửa từ những bó đuốc của dân bản không chỉ soi sáng con đường trong đêm, mà còn sưởi ấm tinh thần của những người đang chiến đấu vì đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn