NGỌN LỬA TRONG ĐÊM MƯA
Câu chuyện kể về tinh thần kiên cường của những nữ thanh niên xung phong trong những năm tháng chiến tranh ác liệt. Giữa đêm mưa bom nơi tuyến lửa miền Trung, một ngọn lửa nhỏ đã trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm và niềm tin vào ngày chiến thắng.
Năm 1969, tuyến đường vận tải qua miền Trung liên tục bị máy bay địch đánh phá. Những con đường vừa sửa xong lại bị bom cày nát chỉ sau vài giờ.
Bà Phạm Thị Nguyệt khi ấy mới mười tám tuổi, là thành viên của đội thanh niên xung phong chuyên san lấp hố bom và dẫn đường cho xe quân sự đi ban đêm.
Trong đội có chị Đặng Thị Hương – cô gái quê Hà Tĩnh với dáng người nhỏ bé nhưng rất gan dạ.
Mỗi đêm làm nhiệm vụ, chị Hương luôn mang theo một chiếc bật lửa nhỏ bọc trong túi nilon để tránh ướt.
Nhiều người thắc mắc:
“Giữa mưa bom mà giữ cái bật lửa làm gì?”
Chị chỉ cười:
“Có ánh lửa thì còn thấy đường để đi.”
Một đêm cuối mùa mưa, đơn vị nhận tin một đoàn xe chở lương thực đang mắc kẹt giữa đoạn đường vừa bị bom đánh sập.
Nếu không kịp sửa đường trước sáng, đoàn xe có thể bị máy bay phát hiện.
Trời mưa như trút nước, bùn đất ngập đến mắt cá chân.
Cả đội thanh niên xung phong lao vào xúc đất, kéo đá dưới ánh đèn pin yếu ớt.
Bất ngờ, một trận bom mới lại trút xuống gần đó khiến mọi người phải nằm rạp xuống vệ đường.
Sau đợt bom, toàn bộ đèn pin đều bị hỏng do nước mưa và đất cát.
Con đường chìm trong bóng tối hoàn toàn.
Lúc ấy, chị Hương lấy chiếc bật lửa nhỏ ra châm vào bó đuốc làm từ nhựa thông và cành khô.
Ngọn lửa bùng lên giữa màn mưa đêm lạnh buốt.
Ánh lửa ấy giúp cả đội tiếp tục làm việc và dẫn đường cho đoàn xe vượt qua đoạn nguy hiểm.
Ông trời vẫn mưa nặng hạt, còn chị Hương thì đứng giữa đường cầm bó đuốc làm tín hiệu cho từng chiếc xe đi qua.
Khi chiếc xe cuối cùng vừa khuất sau con dốc, một quả bom nổ chậm bất ngờ phát nổ bên vệ đường.
Đồng đội chạy đến thì chị Hương đã bị thương rất nặng.
Trước lúc được đưa đi cấp cứu, chị vẫn cố hỏi:
“Đoàn xe qua hết chưa?”
Nghe mọi người trả lời đã an toàn, chị mới mỉm cười nhẹ nhõm.
Sau này, bà Phạm Thị Nguyệt kể lại rằng điều bà nhớ nhất không phải tiếng bom, mà là ngọn lửa nhỏ trong đêm mưa năm ấy.
Bà xúc động nói:
“Giữa chiến tranh, có những con người bình dị đã sống như ngọn lửa. Họ âm thầm cháy sáng để soi đường cho người khác.”
Ngày nay, chiếc bật lửa cũ của chị Hương vẫn được bà Nguyệt giữ gìn cẩn thận như một kỷ vật của thời hoa lửa – thời của lòng dũng cảm, tình đồng đội và niềm tin không bao giờ tắt.


